Chương 28

Nhưng vì bộ dạng độc ác của cô ta đã bị phơi bày trước mặt Tuyên Vũ Đế, còn bị đày vào lãnh cung, tự biết đời này không còn khả năng xoay mình nữa nên mới dùng cái chết của mình để dọa dẫm Khương Hân Nguyệt.

Loại người này chính là độc ác đến cùng cực, Trân dung hoa chẳng qua là vô tội bị liên lụy.

Có một người đích tỷ cực đoan như vậy, trước kia ở trong nhà không biết còn bị bắt nạt đến mức nào nữa.

Lòng thương yêu của Tuyên Vũ Đế dành cho Khương Hân Nguyệt đã không thể che giấu được nữa.

Hắn chắp hai tay sau lưng, nắm chặt thành quyền, nói với Hỉ Thước và Sương Hàng: “Chăm sóc chủ tử của các ngươi cho tốt, trẫm còn có việc, lát nữa sẽ quay lại thăm nàng ấy. Vương Đắc Toàn, ngươi đi cùng đến Thái Y Viện lấy thuốc, bảo người của Thái Y Viện cẩn thận một chút.”

Cẩn thận cái gì?

Tự nhiên là cẩn thận chữa bệnh cho Trân dung hoa, không để cơ thể nàng lưu lại bất kỳ di chứng nào.

Tưởng chiêu nghi ngay cả mấy câu cũng không nói được, muốn nhỏ thuốc mắt cho Khương Hân Nguyệt trước mặt Hoàng thượng, kết quả Hoàng thượng căn bản không nghe.

Nàng ta cũng chỉ có thể dặn một câu: “Chăm sóc Trân dung hoa cho tốt.”

Rồi lại đuổi theo Tuyên Vũ Đế ra ngoài.

Cửa lớn tẩm điện Tẩy Hà Điện đóng lại, Hỉ Thước vỗ ngực thở phào một hơi: “Chủ tử, Hoàng thượng đi rồi ạ.”

Khương Hân Nguyệt đang yếu ớt trên giường như chỉ còn nửa hơi thở bỗng mở mắt ra, đâu còn chút dáng vẻ bệnh tật nào, nàng ngồi dậy dùng chiếc gương đồng nhỏ trong tay soi mặt mình.

Ừm...

Lớp trang điểm bệnh này không tồi, chắc có thể khiến Hoàng đế thương yêu mình thêm vài phần.

Dù sao nàng vừa mới đắc tội với Sở tiệp dư, sau lưng liền xảy ra chuyện này, bất cứ ai cũng sẽ nghi ngờ phía sau chuyện này là do Sở tiệp dư bày mưu.

“Sao Đại tiểu thư lại tự sát vậy nhỉ?”

Hỉ Thước vẫn còn lẩm bẩm: “Chí khí của cô ta cao như vậy, trước kia ở trong phủ còn nói lời hùng hồn muốn làm Hoàng hậu nương nương, mới vào cung ngắn ngủi hai tháng, sao lại tìm đến cái chết chứ?”

Nếu phủ bên ngoài nhận được tin, không biết Đại phu nhân sẽ làm loạn đến mức nào!

“Nghĩ không thông thì đừng nghĩ nữa, dù sao chuyện này cũng không liên quan đến chúng ta.”

Khương Hân Nguyệt chải mái tóc dài của mình: “Hoàng thượng sẽ xử lý tốt thôi.”

Ngay cả nguyên thân cũng không có tình cảm gì với Khương Vũ Đồng, huống chi là một kẻ giả mạo như nàng.

Dưỡng Tâm Điện.

Tuyên Vũ Đế xoa xoa mi tâm: “Đến Dực Khôn Cung tìm Hoàng hậu nương nương, bảo nàng ấy điều tra kỹ lưỡng chuyện Khương đáp ứng tự vẫn, còn nữa... Trân dung hoa nhát gan, e là không thể ở lại Tẩy Hà Điện được nữa, bảo Hoàng hậu chọn một cung điện tốt hơn một chút cho nàng ấy ở.”

Chu hoàng hậu nhận được khẩu dụ của Hoàng đế xong, lập tức mang nhân sâm trăm năm đến Tẩy Hà Điện thăm hỏi, đi cùng còn có Lương phi và Đức phi.

Khương Hân Nguyệt đang nửa dựa vào giường làm mình làm mẩy, không chịu uống thuốc đắng do thái y kê thì Chu hoàng hậu và những người khác tiến vào.

Nàng muốn đứng dậy nhưng không có sức, lại ngã ngồi xuống.

Chu hoàng hậu đích thân đỡ nàng ngồi tựa lại, mắt đầy vẻ đau lòng: “Ngươi đang bệnh trong người, không cần phải làm những hư lễ này, đã khỏe hơn chút nào chưa?”

Khương Hân Nguyệt thuận theo tự nhiên ho một tiếng, mắt ngấn lệ: “Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, thần thϊếp đã khỏe hơn nhiều rồi ạ.”

Cái bộ dạng này, đâu có giống khỏe hơn nhiều!

“Hôm nay vừa mới nói ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là nhát gan, đúng là bị bổn cung nói trúng rồi, chẳng phải chỉ là một người chết cũng có thể dọa ngươi thành ra thế này sao?”

Lương phi thẳng tính nói: “Ngươi bệnh tật ốm yếu thế này là trúng kế của con tiện nhân kia rồi, ả chính là muốn dùng cái chết của mình để dọa chết cả ngươi, ngươi tuyệt đối đừng để ả được như ý.”

Khương Hân Nguyệt cười khổ một tiếng: “Lương phi tỷ tỷ nói có lý, thần thϊếp sẽ mau chóng khỏe lại.”

Bát thuốc đắng lúc nãy còn không chịu uống, qua lời Lương phi nói, nàng cũng bưng lên, chau mày uống một hơi cạn sạch.

Cuối cùng còn không quên đòi Hỉ Thước một viên mứt để ăn.