Theo quy củ, mồng một và ngày rằm, Hoàng đế đều phải ngủ ở tẩm cung của Hoàng hậu. Tuyên Vũ Đế tuy không có tình cảm gì với Hoàng hậu nhưng cũng sẽ không phá vỡ quy củ, chút thể diện này, hắn vẫn bằng lòng dành cho chính cung Hoàng hậu của mình.
“Nghe nói Hoàng thượng hôm nay đã phạt Sở tiệp dư sao?”
“Ừm!”
Hoàng đế nằm trên giường lật người, quay lưng về phía Chu hoàng hậu, không có ý định giải thích.
Chu hoàng hậu đỏ hoe mắt, lệ châu lăn dài từ khóe mắt, chìm vào tóc mai rồi biến mất.
Nàng ta vội lau đi giọt nước mắt: “Sở tiệp dư xưa nay giao hảo tốt với Lệ quý phi, Hoàng thượng xử trí Sở tiệp dư, e là Lệ quý phi sẽ đau lòng.”
“Ngày mai trẫm sẽ nói chuyện tử tế với Lệ quý phi, Hoàng hậu, trẫm mệt rồi, ngủ thôi!”
Đèn ở Dực Khôn Cung đã tắt nhưng Trường Tín Cung lại không lòng dạ nào ngủ được.
Lệ quý phi ngồi ở ghế chính, mặt đầy vẻ giận dữ: “Ngươi đúng là đồ ngu, còn chưa hiểu tại sao Hoàng thượng phạt ngươi sao?”
Sở tiệp dư không phục nói: “Còn không phải tại con hồ ly tinh Trân dung hoa kia, cậy mình có vài phần tương tự nương nương người, Hoàng thượng đang lúc hứng thú mới mẻ với ả nên mới thổi gió bên tai Hoàng thượng.”
Nếu không thì làm sao Hoàng thượng có thể nổi giận lớn như vậy?
“Choang!”
Một chiếc tách trà vỡ tan ngay bên cạnh chân nàng ta đang quỳ, Lệ quý phi chỉ vào đầu nàng ta: “Hậu cung tần phi có náo loạn thế nào cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không thiên vị bất kỳ ai. Đồ ngu nhà ngươi lại dám mang gia thế ra để đè người, có biết Hoàng thượng ghét nhất chính là tiền triều và hậu cung có liên quan đến nhau không?”
Giống như năm đó Thái hậu và Ngô gia cấu kết, dẫn đến việc mua quan bán chức lộng hành, khiến Hoàng thượng căm ghét đến tận xương tủy, cuối cùng tự tay xử trí cả mẫu hậu và toàn tộc nhà cữu cữu của mình.
Sở tiệp dư lúc này mới biết sự lợi hại, hoảng loạn cầu xin Lệ quý phi cứu mạng.
“Bổn cung giúp ngươi lần cuối cùng này, nếu ngươi vẫn là thứ bùn nhão không trát nổi tường, bổn cung cũng lười quản ngươi nữa.”
Ngày thứ hai, nhiệt độ chắc phải lên đến ba mươi sáu, ba mươi bảy độ, bởi vì trên đường từ chỗ Hoàng hậu thỉnh an trở về cung, Khương Hân Nguyệt sắp nóng đến ngất đi.
Trong không khí không có lấy một tia gió, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Thời tiết thế này còn thỉnh an cái gì chứ?
Đáng lẽ nên nằm trong Tẩy Hà Điện đặt đầy chậu băng mà ngủ một giấc cho đẹp da, tiện thể nghiên cứu thêm vài phương thuốc làm đẹp dưỡng da nữa.
Mỹ nhân thì không bao giờ chê mình đẹp hơn, Hoàng đế lại càng không chê.
Dù sao cũng đều là những nữ nhân mình không yêu, ngủ với người xấu cũng là ngủ, ngủ với người đẹp cũng là ngủ, tại sao không ngủ với người khiến mình vui mắt vui lòng, ít nhất sau khi ngủ xong nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp như vậy, tâm trạng cũng có thể tốt hơn vài phần.
Giống như Khương Hân Nguyệt, nếu Tuyên Vũ Đế là một lão già năm sáu mươi tuổi, vừa xấu vừa hôi lại không thích tắm rửa, vậy thì nàng thà ở lãnh cung an ổn sống qua ngày cả đời, chứ quyết không làm sủng phi.
Xấu như vậy, nhìn thôi đã mất cả khẩu vị, nói gì đến... cái dục gì đó chứ?
Mặt trời gay gắt chiếu rọi vào lúc hai ba giờ trưa, bên ngoài tất cả các cung điện đều không thấy một bóng người.
Cửa cung của các cung đều đóng chặt, tất cả đều trốn đi tránh nóng cả rồi!
“A…”
Giữa trưa, Khương Hân Nguyệt còn đang ngủ, bỗng nghe thấy một tiếng hét thất thanh, hình như phát ra từ chính Tẩy Hà Điện.
“Chủ tử!”
Ngay sau đó, Sương Hàng đẩy cửa vào, làm Hỉ Thước đang ngồi ngủ gật bên giường giật mình tỉnh giấc: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy?”
Hai cung nữ tạp dịch chân run lẩy bẩy phía sau Sương Hàng quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy: “Dung... Dung hoa nương nương... thiên điện... có người treo cổ ở thiên điện.”
Khương Hân Nguyệt “vụt” một tiếng ngồi dậy, Hỉ Thước vội khoác áo choàng cho nàng, chủ tớ ba người cùng với đại thái giám của Tẩy Hà Điện là Giang Xuyên, tất cả đều đi về phía thiên điện.