Lúc chạy đến cửa còn đâm sầm vào khung cửa, đau đến nỗi nàng nhăn mặt xoa trán.
Xoa nửa ngày mới phát hiện Hoàng đế vẫn đang nhìn mình, càng thêm uất hận đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui xuống, che mặt biến mất sau cánh cửa lớn màu đỏ son của Tẩy Hà Điện.
Sở tiệp dư bị một loạt hành động kỳ quặc của nàng làm cho ngây người.
Trân dung hoa... Trân dung hoa sao lại to gan như vậy?
Nàng sao dám hất tay Hoàng thượng? Sao dám chạy đi trước mặt Hoàng thượng, mà xem ra Hoàng thượng còn không tức giận?
Cái đầu nhỏ của nàng ta không nghĩ ra, cho nên chỉ có thể quỳ gối ngoài Tẩy Hà Điện, trơ mắt nhìn Tuyên Vũ Đế đuổi theo bóng lưng của Trân dung hoa.
Nếu nàng ta nghĩ thông suốt được cũng không cần phải quỳ ở đây.
Khương Hân Nguyệt trở về tẩm điện, liền trùm chăn kín mít không chịu ra, mặc cho Hỉ Thước và Sương Hàng khuyên thế nào, trong chăn vẫn không có chút động tĩnh nào.
Tuyên Vũ Đế cười cười: “Tất cả lui ra, bảo Vương Đắc Toàn truyền bữa trưa đến, trưa nay trẫm dùng bữa cùng chủ tử của các ngươi.”
Chủ tử làm mình làm mẩy như vậy, Hoàng thượng cũng không giận sao?
Hỉ Thước và Sương Hàng ngây người rồi lại vui mừng lui ra ngoài.
Đợi bọn họ đi hết, Khương Hân Nguyệt mới “xoạt” một tiếng kéo chăn xuống, đôi mắt đẹp trừng Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng cố ý.”
“Trẫm cố ý cái gì?”
Cố ý ở bên ngoài cùng nàng mày qua mắt lại, cố ý để nàng nhớ lại tư thái phong lưu đêm qua? Còn cố ý nói lời trêu chọc nàng?
Vậy thì hắn có tội, hắn quả thực là cố ý trêu nàng, muốn xem phản ứng của nàng.
Hậu cung này, đã lâu lắm rồi không có người sống động như vậy.
Khương Hân Nguyệt không nói, lại quay đầu đi chỗ khác: “Vừa rồi Sở tiệp dư ác nhân cáo trạng trước, Hoàng thượng còn giúp nàng ta.”
Cái này thì oan cho hắn rồi.
Tuyên Vũ Đế bật cười, ngồi xuống mép giường, kéo kéo góc chăn của nàng: “Ra ngoài trước đi, bên trong nóng, đừng để ngột ngạt sinh bệnh.”
Thấy nàng không động, Tuyên Vũ Đế trực tiếp ném tấm chăn lụa tơ tằm trắng muốt sang một bên, cánh tay dài duỗi ra, ôm người vào lòng ngồi lên đùi, trán chạm vào mi tâm của nàng: “Trẫm giúp nàng ta khi nào?”
“Người nhìn thần thϊếp như vậy...”
Nàng bắt chước vẻ mặt của Tuyên Vũ Đế lúc ở hồ sen nhưng khí chất không đủ, trông vừa hung dữ vừa đáng yêu: “Như vầy...”
Tuyên Vũ Đế không nhịn được khẽ hôn lên đôi môi đang chu ra của nàng một cái, Khương Hân Nguyệt ngơ ngác, hắn lại hôn thêm một cái, một cái rồi lại một cái...
Cuối cùng biến thành một nụ hôn kiểu Pháp sâu và dài.
Cái này vẫn là Tuyên Vũ Đế học lén từ Khương Hân Nguyệt.
Lúc động tình, chiếc lưỡi thơm mềm mại linh hoạt của nữ nhân cùng hắn đuổi bắt nô đùa, một nụ hôn cũng trở nên thú vị.
Hắn càng lúc càng muốn chinh phục cái cơ quan linh hoạt khắp nơi châm lửa của nàng.
“Ta không... ta không giận nữa, ta không giận nữa.”
Khương Hân Nguyệt thở hổn hển đẩy Tuyên Vũ Đế ra, má hồng ửng xuân, né tránh khuôn mặt đang ghé sát của Hoàng đế: “Hoàng thượng vừa rồi còn nói là cố ý đến thăm Sở tiệp dư, bây giờ lại đang làm gì vậy?”
Nói là không giận, thực ra vẫn đang ghen.
“Trẫm nếu không nói như vậy, các nàng ta càng muốn liên hợp lại bắt nạt ái phi sao?”
Hóa ra là vì nghĩ cho nàng.
Nếu nàng thật sự là Khương Hân Nguyệt ban đầu, e là đã chìm đắm trong thâm tình của đế vương rồi.
Nhưng...
Chẳng lẽ không phải là đang lợi dụng nàng để đả kích Sở tiệp dư sao?
Sáu năm rồi, Sở tiệp dư luôn giả bệnh tỏ ra yếu đuối, thái độ của Hoàng đế, Khương Hân Nguyệt nhìn rất rõ.
Sự nhẫn nại của hắn đối với Sở tiệp dư, không... phải nói là, đối với Sở tiệp dư và Sở gia đã đạt đến đỉnh điểm.
Từ ngày đầu tiên nàng xuyên không đến đây được thánh sủng, Tuyên Vũ Đế đã nghĩ xong cách lợi dụng nàng để đạt được mục đích của mình.
Nếu không, Hoàng đế cũng không thể trực tiếp vượt qua Tiệp dư, phong nàng từ Quý nhân lên Dung hoa.
Chẳng phải là để nàng có thực lực áp đảo Sở tiệp dư, chọc giận Sở tiệp dư, để Sở tiệp dư tự tìm đường chết sao?
Ưu điểm lớn nhất của Khương Hân Nguyệt là có tự mình hiểu lấy, một Tuyên Vũ Đế đã quen nhìn mỹ sắc hậu cung, lại có thể cai trị triều Đại Yến thịnh vượng, một đế vương như vậy sao có thể động lòng thật với nàng?