Vừa xông đến trước mặt Khương Hân Nguyệt đã bị nàng vung tròn cánh tay tát một cái: “Bổn cung là Trân dung hoa do Hoàng thượng đích thân phong, Sở tiệp dư gặp bổn cung không những không hành lễ, còn giọng điệu ác ý, tự xưng bổn cung, có phải là rất bất mãn với phong hào mà Hoàng thượng ban cho bổn cung không?”
Địa vị Dung hoa, vốn dĩ ở trên Tiệp Dư.
Sở tiệp dư bị một cái tát làm choáng váng, hoàn hồn lại liền trừng mắt nhìn Khương Hân Nguyệt: “Cha ta là Hộ bộ Thị lang, chỉ bằng một thứ nữ của Hồng Lô tự thừa nho nhỏ như ngươi mà cũng dám đánh ta?”
“Bổn cung đánh ngươi chứ có phải đánh cha ngươi đâu.”
Khương Hân Nguyệt ra vẻ kiêu căng ngang ngược: “Hơn nữa, chúng ta đã vào cung thì đều là nữ nhân của Hoàng thượng, tiền triều thế nào thì có liên quan gì đến ngươi? Chẳng lẽ chúng ta cãi nhau vài câu, ngươi cũng phải đi mách cha ngươi? Vậy ngươi đặt thể diện của Hoàng thượng ở đâu?”
Hậu phi liên hệ với tiền triều là đại kỵ.
Thế nhưng Sở tiệp dư lời nào câu nấy đều toát ra vẻ ưu việt, dường như Khương Hân Nguyệt dám đánh nàng ta thì chắc chắn phải chết.
“Hoàng thượng giá đáo…”
Hoàng đế xem kịch sau hòn giả sơn ở hồ sen nửa ngày trời cuối cùng cũng ra mặt, một ánh mắt lướt qua, Sở tiệp dư liền khóc nấc lên: “Hoàng thượng, người phải làm chủ cho thần thϊếp! Trân dung hoa nàng... nàng không phân phải trái đã tát thần thϊếp một cái, thần thϊếp đau quá.”
Nàng ta cố ý để lộ nửa bên má in hằn dấu tay đỏ cho Hoàng đế xem.
Tuyên Vũ Đế không nói gì, mặt sa sầm nhìn Khương Hân Nguyệt, không khí vô cùng nặng nề.
Sở tiệp dư len lén quan sát sắc mặt Hoàng đế rồi cúi mắt xuống, nhếch môi cười lạnh.
Hừ!
Trong lòng Hoàng thượng vẫn có nàng ta.
Nói thế nào đi nữa, nàng ta vào cung cũng đã sáu năm, thời gian bầu bạn bên Hoàng thượng không hề ngắn, Trân dung hoa tiện nhân này mới vào cung đã kiêu ngạo như vậy, Hoàng thượng há có thể dung túng cho nàng?
Nàng ta đang thầm tính toán xem nên nói thế nào để Hoàng thượng chán ghét tiện nhân kia thì nghe Tuyên Vũ Đế nói: “Hôm nay trẫm nghe Vương Đắc Toàn nói đêm qua Sở tiệp dư thấy trong người không khỏe, đã đến Tẩy Hà Điện tìm trẫm?”
Hoàng thượng nhất định là muốn nhân việc đêm qua người của Tẩy Hà Điện ngăn cản Hồng Hỉ, không cho Hồng Hỉ vào để trách phạt Trân dung hoa.
Sở tiệp dư vui ra mặt, trong giọng nói mang theo vài phần nũng nịu khoe khoang: “Thần thϊếp đa tạ Hoàng thượng quan tâm, đêm qua quả thực rất không khỏe, ngủ không được, nha đầu Hồng Hỉ này thấy thần thϊếp lúc phát bệnh ở bên cạnh Hoàng thượng mới có thể ngủ yên, liền tự ý tìm đến Tẩy Hà Điện, ai ngờ...”
Nàng ta nhanh chóng liếc nhìn Khương Hân Nguyệt một cái, dường như sợ nàng rồi lại vội vàng cúi đầu: “Trân dung hoa có lẽ là không nghe thấy chăng!”
Ngươi đừng nói... ngươi thật sự đừng nói...
Đêm qua Tuyên Vũ Đế hành hạ nàng chết đi sống lại, sống lại chết đi, huống hồ trong mắt Hoàng đế, nàng đã say bí tỉ, đương nhiên không nghe thấy tiếng cãi vã ngoài điện.
Hoàng đế rõ ràng cũng nghĩ giống nàng.
Bởi vì sau khi Sở tiệp dư nói xong, Hoàng đế nhướng mày, ánh mắt rơi trên đôi môi đỏ mọng của Khương Hân Nguyệt.
Nàng đúng lúc lộ ra vẻ mặt vừa thẹn vừa giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thành công biến bầu không khí lạnh lẽo trở nên ái muội.
“Hôm nay trẫm vốn định đến Trường Xuân Cung thăm Sở tiệp dư...”
Sở tiệp dư ngẩng đầu, nụ cười hiện trên môi, đắc ý khıêυ khí©h nhìn Khương Hân Nguyệt, đang định nói...
“Nhưng vừa rồi trẫm thấy ngươi lớn tiếng với Trân dung hoa, gặp nàng cũng không vấn an, một tiếng bổn cung, hai tiếng bổn cung, khí thế không giống người đang có bệnh, xem ra đã bình phục rồi.”
Tuyên Vũ Đế ánh mắt lạnh băng nhìn nàng ta: “Nếu đã không còn khó chịu trong người, vậy ngươi phạm thượng, trẫm phạt ngươi quỳ ở đây hai canh giờ, lần sau gặp Trân dung hoa, nhớ hành lễ với nàng.”
Nói xong, đưa tay ôm lấy vai Khương Hân Nguyệt: “Ái phi mặt đỏ thế này, chẳng lẽ bị nắng chiếu rồi sao?”
Là cố ý trêu chọc nàng đây mà.
Khương Hân Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt khó xử, hất tay Hoàng đế ra, hoảng hốt chạy về Tẩy Hà Điện.