Có người vui thì có kẻ sầu.
Trường Tín Cung đến nửa đêm vẫn chưa tắt đèn, Tịch Nguyệt nhìn Lệ quý phi trong điện hết lần này đến lần khác múa điệu trường tụ vũ, lo lắng nói: “Nương nương, đừng múa nữa, múa nữa thân thể người chịu không nổi đâu.”
Sau một vòng xoay mạnh, Lệ quý phi kiệt sức ngã xuống đất, Tịch Nguyệt vội vàng đến đỡ, Lệ quý phi lau mồ hôi trên trán: “Rốt cuộc cũng có tuổi rồi, trước đây bổn cung múa cả đêm cũng không thấy mệt.”
“Nương nương đang độ xuân sắc, sao lại già được chứ?”
Tịch Nguyệt đau lòng đỡ ả ngồi xuống: “Trong cung này ai mà không biết nương nương dung mạo đẹp nhất, là người được Hoàng thượng đặt ở đầu quả tim?”
“Thật sao?”
Lệ quý phi ôm lấy khuôn mặt tinh xảo của mình, lại đột nhiên không vui: “Ta còn là người ở đầu quả tim của người nữa sao?”
Lệ quý phi có còn là người được Hoàng đế đặt ở đầu quả tim hay không, các cung nhân chỉ nhìn thấy bề ngoài, quả thực không thể dò xét được người mà Hoàng đế yêu thương trong lòng.
Ngược lại, vị chủ tử ở Tẩy Hà Điện kia có thể chia bớt sủng ái của Lệ quý phi đã là điều mọi người đều thấy rõ.
Hoàng đế bây giờ đang còn mới mẻ, đối đãi với nàng có vài phần yêu thích.
Chẳng phải thế sao, đêm qua vừa mới nghỉ lại Tẩy Hà Điện, sáng nay, ban thưởng như nước chảy đã vào đến tẩm cung của Trân dung hoa.
Sáng nay lúc đến Dực Khôn Cung thỉnh an, lại thu về một làn sóng căm ghét. Nhưng hiện giờ Hoàng hậu nương nương đã xem nàng như người của mình, Lương phi miệng lưỡi nhanh nhảu lại càng không tha người, nàng chỉ cần hơi đỏ vành mắt, tự khắc có người thay nàng xông pha trận mạc.
“Ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là gan quá nhỏ.”
Trong Ngự Hoa Viên, Khương Hân Nguyệt đi sau Lương phi nửa bước, nhất cử nhất động đều theo sát, đối với lời nhận xét của Lương phi, nàng chỉ thẹn thùng cười: “Có Hoàng hậu nương nương và Lương phi tỷ tỷ bảo vệ thần thϊếp, thần thϊếp dù có nhát gan một chút cũng không sao ạ.”
Lương phi còn định nói nữa, thấy nàng lại sắp rưng rưng nước mắt, dùng ánh mắt ngây thơ nhìn mình: “Thần thϊếp ở nhà là thứ xuất, lại vì có vài phần nhan sắc, đích tỷ và các tỷ muội đều không thân thiết với thần thϊếp, thần thϊếp vẫn luôn rất ngưỡng mộ tình cảm chị em sâu đậm của nhà người khác, vừa rồi Lương phi tỷ tỷ bảo vệ thần thϊếp, thần thϊếp... thần thϊếp thật sự rất cảm động.”
Nói rồi, còn dùng khăn tay lau mắt, đề phòng nước mắt rơi xuống.
“Ối chà… Đây không phải là Trân dung hoa sao?”
Đối diện đi tới một tốp mỹ nhân cung trang, người dẫn đầu chính là Tưởng chiêu nghi vừa mới “bắt nạt” Khương Hân Nguyệt ở Dực Khôn Cung: “Xem mắt đỏ thế kia, đừng nói là Hoàng thượng, ngay cả bổn cung nhìn thấy cũng đau lòng hết sức đây này!”
Là nói nàng giả vờ đáng thương, để lấy lòng thương của Hoàng đế, từ đó câu dẫn Hoàng đế.
Khương Hân Nguyệt đáp: “Hỏi han ân cần không bằng vàng bạc châu báu, Hoàng thượng quả thực rất thương thần thϊếp, cho nên mới ban thưởng cho thần thϊếp nhiều trang sức như vậy. Chiêu nghi nương nương thương thần thϊếp đến thế, chỉ nói suông thôi sao?”
Tưởng chiêu nghi nói nàng giả tạo, nàng liền mắng nàng ta giả dối, xem ai tức chết ai.
Lương phi vô cùng hài lòng với phản ứng của nàng, lại coi thường đám chó săn của Lệ quý phi, hừ lạnh một tiếng: “Mặt trời sắp lên rồi, ngươi mau về đi, biết đâu Hoàng thượng còn có ban thưởng. Nhớ kỹ, bây giờ ngươi chính là người trong lòng của Hoàng thượng đấy.”
Không giống như Sở tiệp dư và Tưởng chiêu nghi, vừa không có thánh sủng, chỉ biết bám víu vào Lệ quý phi để sống qua ngày.
Xem ra, Khương Hân Nguyệt lại tiết kiệm được công sức đấu võ mồm với bọn họ, vịn tay Hỉ Thước quay về Tẩy Hà Điện.
“Ngươi đứng lại!”
Sở tiệp dư cùng nàng đi về một hướng, đuổi theo một đoạn xa, chắc chắn Lương phi không nhìn thấy nữa mới dám chặn người lại: “Khương Hân Nguyệt, ngươi không nghe thấy bổn cung nói chuyện sao?”
Hồng Hỉ chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, đêm qua chủ tử không đợi được Hoàng thượng, đã nổi giận một trận lớn, sự bất mãn đối với Trân dung hoa e là đã lên đến đỉnh điểm.
“Chát!”