Chương 21

Tuyên Vũ Đế cố ý dẫn nàng về phía trước, bước chân lại lùi về sau.

Đôi mắt mơ màng của Khương Hân Nguyệt như đang nhìn hắn, lại như không nhìn hắn, áo quần nửa cởi, để lộ bờ vai tròn trịa trắng như tuyết, xương quai xanh hõm sâu càng làm nàng thêm mềm mại quyến rũ đến tận xương.

Quý phi say rượu được các nữ minh tinh diễn trong phim ảnh, ta đã xem tám trăm lần rồi, An Lộc Sơn còn bị Dương Quý phi mê hoặc đến mức khởi binh tạo phản, lẽ nào ta còn không học được bảy tám phần hay sao?

Tuyên Vũ Đế dù kiến thức có rộng đến đâu cũng chưa từng thấy một tuyệt sắc mỹ nhân mang theo cả Chân Hoàn Truyện, Dương Quý phi Bí sử, Võ Mị Nương Truyền kỳ từ mấy ngàn năm sau xuyên không tới để quyến rũ mình đâu nhỉ!

Vệt rượu tràn ra từ khóe môi chảy dọc theo chiếc cằm nhọn xuống, chảy vào đôi gò bồng đảo cao vυ"t sâu không lường được, tóc mây của mỹ nhân búi lỏng, lảo đảo, run rẩy...

“Bịch..”

Bỗng nhiên ánh mắt nàng rực lên, bổ nhào Tuyên Vũ Đế xuống đất, ngồi trên người hắn cười ngây ngô: “Bắt được người rồi, không được chạy đâu nhé!”

Nếu Vương Đắc Toàn có ở đây, không khỏi lại phải cảm thán sự đại nghịch bất đạo của Khương Hân Nguyệt.

Nhưng Tuyên Vũ Đế không phải là tên thái giám không hiểu phong tình Vương Đắc Toàn, hắn khẽ hừ một tiếng, nắm lấy vòng eo nhỏ của mỹ nhân: “Trẫm không chạy, Trân dung hoa định làm gì trẫm đây?”

Mỹ nhân đã choáng váng nghiêng đầu, cố gắng mở to đôi mắt long lanh nước rồi lại lắc mạnh đầu, làm đóa sen cũng rơi xuống đất, như thể bị tàn phá.

Mái tóc xanh búi hờ đều xõa tung, che kín khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của Trân dung hoa, chỉ khiến người ta nảy sinh lòng thương yêu, hận không thể vò nát nàng vào trong cơ thể mình mà hung hăng yêu chiều.

Nghĩ vậy, Tuyên Vũ Đế cũng trực tiếp làm vậy.

Bên ngoài Tẩy Hà Điện…

Hồng Hỉ bị chặn lại, cầu xin Vương Đắc Toàn: “Vương công công, Tiệp dư nương nương nhà ta lại tái phát bệnh cũ, vừa khóc vừa gọi Hoàng thượng! Nô tỳ thật sự đau lòng, có thể phiền Vương công công thông báo một tiếng được không? Thực sự chỉ cần nhìn một cái là được rồi, đợi nương nương nhà ta ngủ rồi, Trân dung hoa nương nương lại cho người đến mời là được.”

Nói thì nhẹ nhàng.

Chưa nói đến việc ông không dám vào làm phiền chuyện tốt của Hoàng thượng và Trân dung hoa, chỉ riêng việc Hoàng thượng một khi đã thực sự đến Trường Xuân Cung thì làm sao mà ra được nữa?

Vương Đắc Toàn không có cái gan đi thúc giục Hoàng thượng, cơn tức giận ngút trời đó e là sẽ trút hết lên đầu tên hoạn quan này của ông.

Tương lai Hoàng thượng lại sủng hạnh Trân dung hoa, nàng chỉ cần thổi chút gió bên gối, Hoàng thượng nhìn ông không thuận mắt thì phải làm sao?

Ông sẽ không vì một Tiệp dư nho nhỏ mà đánh cược cả tương lai nửa đời sau của mình.

“Tiệp dư nương nương nếu đã bị bệnh thì đến Thái Y Viện mời thái y, Hoàng thượng trăm công nghìn việc, khó khăn lắm mới ngủ được, chúng ta không thể để bất cứ ai làm phiền giấc ngủ của Hoàng thượng, Hồng Hỉ cô nương xin mời về.”

Cái gì mà làm phiền giấc ngủ của Hoàng thượng?

Hồng Hỉ nghe thấy âm thanh truyền ra từ trong Tẩy Hà Điện, trong lòng chửi Khương Hân Nguyệt một trận thậm tệ.

Con tiện tì lẳиɠ ɭơ, chỉ biết quyến rũ Hoàng thượng lưu luyến giường chiếu, thật là không biết xấu hổ.

Nhưng có cách nào đâu?

Hoàng đế thích mà!

Hồng Hỉ dù căm phẫn đến đâu cũng không dám biểu hiện ra trước mặt Vương Đắc Toàn.

Chỉ là khi về đến Trường Xuân Cung, Sở tiệp dư khó tránh khỏi lại nổi một trận tam bành.

Vì vậy nàng ấy chỉ có thể đợi ở cửa Tẩy Hà Điện, cố gắng tạo ra chút tiếng động gì đó để thu hút sự chú ý của Hoàng đế.

Khương Hân Nguyệt bị Tuyên Vũ Đế bắt được, “yếu đuối” đến đỏ cả mắt, chỉ muốn chạy trốn.

Khổ nỗi nàng đã say rượu, càng vặn vẹo, càng khiến Tuyên Vũ Đế tê cả da đầu, đến bờ vực sụp đổ.

“Đừng cử động lung tung.”

Hắn giữ chặt vai Khương Hân Nguyệt, vùi đầu vào hõm vai nàng, cố gắng hết sức kìm chế bản thân, nhẹ nhàng cắn xé, hôn lên da thịt nàng, hết mực triền miên.

Trong trướng phù dung, chăn đỏ cuộn sóng, ánh nến bập bùng nhảy múa, ánh trăng bao phủ Tẩy Hà Điện, một đôi uyên ương trong hồ sen kề cổ bên nhau, thân mật biết bao.