Chương 20

Ngay cả khi vào cung, lão gia phu nhân cũng muốn chủ tử nhà nàng ấy làm nền cho Đại tiểu thư.

Cũng không nghĩ xem, dung mạo thanh tú của Đại tiểu thư sao có thể so được với vẻ đẹp khuynh thành của chủ tử nhà nàng ấy?

Hoàng thượng có mù đâu, bỏ một đại mỹ nhân như vậy không sủng, lại phải tự ủy khuất mình đi thân mật với Đại tiểu thư?

Những lời của Khương Hân Nguyệt được nói ở cửa Dực Khôn Cung, đồng thời truyền đến tai của cả Đế Hậu.

Hoàng đế: [Ba phần thương yêu biến thành bảy phần.]

Hoàng hậu: [Là kẻ biết ơn, có thể nâng đỡ.]

Đêm sâu như nước…

Tuyên Vũ Đế cả ngày hôm nay đều nhớ mong dáng vẻ quyến rũ khi say rượu của Khương Hân Nguyệt, lại nghe được những lời ngoan hiền kia, xử lý xong tấu chương liền lật thẻ bài của Tẩy Hà Điện.

Nếu có thể dỗ Trân dung hoa uống thêm vài chén rượu, cùng nàng trong cơn say...

Chỉ nghĩ thôi, cơ thể đã có vài phần biến đổi.

“Vương Đắc Toàn, nhanh chút nữa.”

Kiệu liễn đã được khiêng như bay rồi, nhanh hơn nữa, đế giày của mấy thái giám khiêng kiệu sắp mài ra khói rồi.

Nhưng Hoàng thượng đã lên tiếng, Vương Đắc Toàn chỉ có thể thúc giục các nội thị nhanh hơn nữa.

Hết cách rồi!

Chẳng lẽ đây chính là cái mà truyền thuyết gọi là, một ngày không gặp, tựa cách ba thu sao?

Một vầng trăng non lướt qua góc lầu tinh xảo, rải xuống một vùng ánh sáng vàng vọt mông lung bên trong tường cao, Tẩy Hà Điện tắm mình trong ánh sáng, trông vừa ấm cúng lại vừa yên tĩnh.

Nhìn từ xa, cung điện tọa lạc bên trên hồ sen lại có cây hoa che khuất, để lộ ra từng mái ngói lưu ly, giống như chủ nhân của nó, khiến người ta muốn nhìn trộm.

Khương Hân Nguyệt hôm nay mặc một bộ nho quần màu hồng mềm mại, trước ngực có một dải lụa màu xanh da trời, thắt thành một chiếc nơ bướm thật to.

Tóc được búi lỏng thành một búi, chỉ cài một đóa sen hồng vừa mới hái bên thái dương, ngoài ra không có trang sức nào khác.

Nàng đứng ngay ngoài Tẩy Hà Điện, gió đêm thổi qua, cánh sen lay động, tà áo phất phơ, tựa như đang khiêu vũ.

Một vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, linh động phiêu dật không lời nào tả xiết.

Mỗi lần Khương Hân Nguyệt hành lễ, đều bị Tuyên Vũ Đế đỡ tay kéo vào lòng, lần này nàng dứt khoát lao thẳng vào lòng hắn.

Ngọc mềm hương ấm trong vòng tay, xương cốt của Tuyên Vũ Đế đã nhũn đi một nửa.

Đi vào trong điện, trên bàn còn đặt một bầu rượu nhỏ tinh xảo, mùi rượu thoang thoảng xộc vào mũi.

Hoàng đế nhướng mày: “Ái phi đang uống rượu à?”

Khương Hân Nguyệt mày mắt như tranh cụp xuống: “Hỉ Thước và Sương Hàng nói đêm qua thần thϊếp say rồi, hôm nay thần thϊếp liền muốn xem thử, là rượu gì mà có thể làm thần thϊếp say được.”

Thầm nghĩ: [Ta tại sao lại uống rượu? Chẳng phải là để thỏa mãn chút sở thích nhỏ không thể cho ai biết của ngươi sao.]

Tuyên Vũ Đế bật cười: “Nói như vậy, tửu lượng của ái phi rất tốt nhỉ?”

Khương Hân Nguyệt vội nói: “Tất nhiên rồi, nếu không tin, Hoàng thượng cùng thần thϊếp cạn vài chén, lần này thần thϊếp chắc chắn sẽ không say.”

Lần này không say, vậy có nghĩa là lần trước uống vài chén đã say rồi.

Người uống rượu tửu lượng không tốt, lại cứ thích nói mình uống được, người thật sự uống được lại hay từ chối nói mình không thắng tửu lực.

Như chúng phi trong hậu cung, ai nấy đều là ngàn chén không say, thế mà đến trước mặt hắn, người nào người nấy uống chưa được hai chén đã nói choáng đầu, cứ chui vào lòng hắn.

Hắn là Hoàng đế, không phải kẻ ngốc, mặt còn chưa đỏ đã nói mình say, chẳng qua chỉ là thủ đoạn mời gọi ân sủng.

Không giống như người trước mắt này...

“Uống đi! Hoàng thượng sao lại không uống nữa?”

Mặt của Khương Hân Nguyệt đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, không chỉ mặt, mà tai và cổ, thậm chí cả cánh tay đều đỏ ửng.

Nếu Tuyên Vũ Đế cũng là người hiện đại, nhất định sẽ biết có một loại người gọi là: Uống rượu hiện lên mặt.

Khương Hân Nguyệt lợi hại hơn, nàng uống rượu hiện ra khắp người.

Mỹ nhân xách bầu rượu, tựa như đang múa lượn, miệng ngậm chén rượu uống cạn một hơi, bước chân nàng lảo đảo, vừa múa, vừa xiêu vẹo vén tấm rèm lụa mỏng màu hoa đinh hương trong điện.