Đúng lúc ấy, một luồng ký ức xa lạ bất chợt ùa vào trong đầu, Khương Hân Nguyệt mới vỡ lẽ bản thân đã xuyên đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử: Đại Yến.
Nguyên chủ vốn là thứ nữ trong nhà Hồng Lư Tự Thiếu khanh, phẩm cấp chính tứ phẩm. Chỉ vì dung mạo nổi bật hơn hẳn các tỷ muội nên được chọn cùng đích tỷ tiến cung hầu hạ vua.
Ý của nhà họ Khương vốn là muốn nàng làm nền, phụ giúp cho đích tỷ đoan trang đĩnh đạc giữ vững ân sủng. Nào ngờ nguyên chủ chỉ là bình hoa có sắc không tài, vừa được hoàng đế sủng ái hai ngày đã vội đắc ý, ngông nghênh quên hết chừng mực.
Chỉ vì bị người khích vài câu, nàng ta đã dám ngang nhiên tranh đấu với Lệ quý phi - sủng phi đứng đầu hậu cung.
Kết quả thì sao? Hôm qua nàng ta bị cung nữ của Lệ quý phi xô xuống hồ, suýt chết đuối. Vừa tỉnh lại còn phát sốt cao, sáng nay lại bị lôi ra ngự hoa viên làm trò cười nhục nhã.
Cũng không rõ nguyên chủ là vì bệnh mà chết hay vì tức mà chết, tóm lại đã để cho một linh hồn từ thế giới khác như nàng chiếm lấy cơ thể này.
Tới rồi thì đành phải thuận theo, Khương Hân Nguyệt âm thầm tính toán lại mọi chuyện.
Trở về là chuyện không thể. Bởi lúc đi công tác, nàng gặp tai nạn xe vì cứu một ông lão kỳ quặc, cơ thể chẳng còn nguyên vẹn nên chắc chắn không thể sống lại.
Vậy là nàng đã xuyên vào chốn hậu cung ăn thịt người không nhả xương. Ở nơi mà dốc hết chân tình cũng chỉ đổi lấy cái chết, nàng phải làm thế nào mới có thể chiếm được trái tim hoàng đế, vừa giữ được tính mạng lại vừa từng bước thăng tiến?
Người ta vẫn nói: Một cô gái xuyên không mà không muốn làm sủng phi thì chưa phải là nhân viên tận tâm.
Đã đến đây rồi, nàng không thể để phí slot, nhất định phải in một dấu ấn đậm nét trên sử sách.
“Thật mất mặt!”
Đợi mọi người đi hết, một thiếu nữ thanh tú khoác y phục màu tím nhạt, búi tóc kiểu cung phi, dừng lại trước mặt Khương Hân Nguyệt nói: “Bình thường phụ thân vẫn luôn bảo nhan sắc của ngươi sẽ giúp ta dễ dàng thăng tiến trong hậu cung, giờ nhìn xem? Mỹ nhân ở chốn hậu cung này nhiều như lá mùa thu, vậy mà không có ai ngu ngốc bằng ngươi. Ngươi muốn tự chuốc họa thì kệ ngươi, đừng kéo ta vào cùng.”
Giọng điệu kia đầy rẫy sự khinh miệt và ghét bỏ, chẳng còn chút gì giống tình thân, trái lại giống hệt kẻ thù đối mặt.
Khương Hân Nguyệt cắn răng chịu cơn đau nhói nơi đầu gối, ngẩng đầu nhìn lên.