Đúng là mùa mặc nhiều thì nóng, mặc ít thì lạnh, lại còn hay mưa, chợt có gió lớn.
Khương Hân Nguyệt cũng thấy phiền, nàng lại không phải phi tần địa vị cao, không thể ngồi kiệu liễn, từ Tẩy Hà Điện đến Dực Khôn Cung phải đi mất nửa canh giờ, đối với một kẻ lười biếng đi bộ mười phút cũng phải gọi xe như nàng, quả thực là cực hình.
Mệt đến mức ngày nào nàng cũng phải dậy sớm hơn một chút, để không bị trễ giờ đến Dực Khôn Cung thỉnh an.
“Hôm nay Trân dung hoa đến sớm thật đấy, xem ra Hoàng thượng không ở đây, Trân dung hoa cũng phải chuyên cần hơn vài phần.”
Sở tiệp dư vẫn ghi hận chuyện Khương Hân Nguyệt giành Hoàng thượng, lúc nào cũng tìm cớ châm chọc nàng vài câu.
Nhưng trong cung này ai mà không như vậy, người không tranh không giành sớm đã đi gặp Diêm vương cả rồi, lẽ nào Sở tiệp dư chưa từng giành của người khác thứ gì?
Khương Hân Nguyệt ngồi ở ghế trên của Sở tiệp dư, ánh mắt lười biếng: “Nếu nói như vậy thì Sở tiệp dư hẳn phải là người chuyên cần nhất, sao không thấy ngày nào người cũng dậy sớm đến thỉnh an? Lẽ nào trong lòng đang lười biếng với Hoàng hậu nương nương?”
Sở tiệp dư không được sủng, mới nên là người đến sớm nhất.
“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Sắc mặt Sở tiệp dư trắng bệch, quỳ xuống đất: “Hoàng hậu nương nương minh giám, thần thϊếp tuyệt không có ý này.”
Chu hoàng hậu không thèm nhìn nàng ta một cái: “Trân dung hoa chỉ đùa với ngươi vài câu, sao lại dọa ngươi thành ra thế này?”
Mọi người liếc nhìn Lệ quý phi, Sở tiệp dư là người của Lệ quý phi nên chột dạ rồi!
“Vẫn là Hoàng hậu nương nương biết thần thϊếp là người thích nói đùa nhất.”
Một câu nói đã chia rẽ mối quan hệ giữa Sở tiệp dư và Chu hoàng hậu, Khương Hân Nguyệt quả là công sâu danh ẩn: “Sở tiệp dư, ta nói đùa với người thôi, người sẽ không giận đó chứ?”
Không thể nào, không thể nào?
Ngươi không phải là không chơi nổi đó chứ?
Sở tiệp dư nghiến răng: “Sao có thể?”
Lệ quý phi đảo mắt một cái, tỏ vẻ xem thường kẻ ngu ngốc Sở tiệp dư này.
Nếu không phải Sở gia trên triều đường cũng được xem là một con chó săn hữu dụng, ả đã chẳng đời nào nâng đỡ nữ nhân ngu như heo này.
Lần nào cũng chẳng chiếm được thế thượng phong, lại luôn thích làm chim đầu đàn nhưng lại không có cái miệng lanh lợi như Trân dung hoa kia, thật khiến người ta không buồn nhìn.
“Bổn cung thấy sắc mặt Lệ quý phi mới không được tốt lắm, có phải thân thể không khỏe không?”
Thân thể không khỏe thì thẻ bài xanh cũng phải bị rút xuống, đến khi nào được đặt lên lại thì không nói chắc được.
Lòng dạ hiểm độc của Chu hoàng hậu, Lệ quý phi thấm thía vô cùng.
Ả lười biếng ngả người vào ghế, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Hoàng hậu nương nương ít khi được hưởng ân sủng, tự nhiên sẽ không hiểu được nỗi vất vả của đám thần thϊếp, Trân dung hoa ngươi nói có phải không?”
Khương Hân Nguyệt mỉm cười, đáp lại một cách hoàn hảo: “Hoàng hậu nương nương cai quản lục cung, không lúc nào không quan tâm đến các vị tỷ muội, còn có ai vất vả hơn Hoàng hậu nương nương sao? Thần thϊếp ngu muội, thật sự không biết.”
Hừ!
Giả tạo!
Lệ quý phi cũng không keo kiệt mà tặng cho nàng một cái liếc mắt, mất kiên nhẫn sờ sờ hộ giáp trên ngón út: “Bổn cung còn có việc, nếu Hoàng hậu nương nương không có chuyện gì khác, thần thϊếp xin cáo lui trước.”
Trân dung hoa kia chẳng qua chỉ có vài phần bóng dáng của ả ngày trước, Hoàng thượng xem nàng như một món đồ chơi, Lệ quý phi ả sao có thể hạ thấp thân phận của mình để đối phó với nàng?
Hoàng hậu chỉ mong hai người bọn họ tranh đấu, để mình có thể ngồi vững trên ghế ngư ông đắc lợi!
Giữ lại Trân dung hoa có vài phần tương tự với mình, càng có thể tuyên cáo với hậu cung về sự sủng ái mà Lệ quý phi đang có.
Chu hoàng hậu còn chưa lên tiếng, Lệ quý phi đã đứng dậy trước, đi thẳng ra ngoài.
Những phi tần thuộc phe của Lệ quý phi ào ào theo sau ả đi sạch.
Ngày đầu tiên xuyên không đến, Khương Hân Nguyệt đã kết thù với Lệ quý phi và cả Sở tiệp dư phe ả, lúc này cũng không đến lượt nàng chọn phe, chỉ có thể trực tiếp ôm lấy đùi của Chu hoàng hậu.