“Trẫm lại không biết ái phi của trẫm tài hoa như vậy, còn biết làm thơ.”
Khương Hân Nguyệt nheo mắt, nghiêng đầu nhìn Tuyên Vũ Đế rồi hì hì cười một tiếng, trực tiếp vượt qua tường viện, lao người nhảy xuống.
Hỉ Thước, Sương Hàng, Vương Đắc Toàn đều sợ đến mức suýt hét lên nhưng thấy Tuyên Vũ Đế lao qua như bay, vững vàng đỡ được người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ủa?”
Thủ phạm dọa mọi người còn không biết mình đã làm gì sai, ngón tay chọc chọc lên mặt Hoàng đế: “Ngươi... ngươi trông rất giống một người.”
Vương Đắc Toàn cúi đầu xuống, Hỉ Thước và Sương Hàng lập tức quỳ trên đất, trong lòng lo lắng cho chủ tử nhà mình một phen.
Chạm vào long thể của Hoàng thượng một cách thiếu tôn kính như vậy, thật quá không hợp quy củ.
Chủ tử say rượu cũng thật đáng sợ.
Nhưng ngoài dự liệu của họ, Tuyên Vũ Đế không hề nổi giận, mà còn nhấc nhấc trọng lượng trong lòng, ôm người vững hơn rồi cười hỏi: “Giống ai?”
Gương mặt mỹ nhân ửng hồng, ánh mắt cũng rất mơ màng, vẻ quyến rũ lộ rõ.
Nàng cựa quậy trong lòng hắn, cúi mắt không dám nhìn: “Giống... người ta thích.”
Nói xong, vì quá ngượng ngùng mà hai tay che mặt, không dám nhìn Tuyên Vũ Đế thêm một lần nào nữa.
Yết hầu của Hoàng đế trượt lên xuống hai lần nhưng nghĩ đến tính cách của Lệ quý phi, hắn vẫn ôm Khương Hân Nguyệt về Tẩy Hà Điện, dặn dò Hỉ Thước và Sương Hàng: “Chăm sóc chủ tử của các ngươi cho tốt, không được để nàng ấy say nữa.”
Hắn không muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ quyến rũ này của nàng.
“Vâng.”
Ngay khi Hỉ Thước tưởng rằng Hoàng đế sẽ ở lại, hắn lại quay về Trường Tín Cung.
Hắn vừa đi, Khương Hân Nguyệt liền mở mắt.
Sợ chết đi được!
May mà đêm nay Hoàng đế không nghỉ lại đây.
Nàng dám giành người từ tay Sở tiệp dư là vì Sở tiệp dư vốn không được sủng ái cho lắm, sau lưng nàng ta cũng không có chỗ dựa lớn nào.
Lệ quý phi thì khác.
Chưa nói đến việc ả vốn sủng quán hậu cung, vị phân chỉ dưới Hoàng hậu nương nương, có quyền hiệp trợ quản lý lục cung.
Chỉ riêng việc phụ thân ả là Thừa tướng đại nhân chính nhất phẩm của Đại Yến, đã là một sự tồn tại mà Khương gia có vỗ ngựa cũng không theo kịp.
Chưa kể đến cả gia tộc toàn quan lớn trọng thần của bọn họ.
Thật sự chọc giận Lệ quý phi, người ta nghiền chết nàng cũng đơn giản như bóp chết một con kiến.
Trường Tín Cung đèn đuốc sáng trưng, Lệ quý phi giữa chừng tỉnh dậy phát hiện Hoàng đế không có ở đó đã nổi giận một trận, đập vỡ mấy cái bình hoa, đánh bị thương mấy cung nhân.
Lúc Tuyên Vũ Đế quay về, Lệ quý phi còn chưa kịp thu lại vẻ tức giận trên mặt, một cung nữ trên mặt còn hằn một dấu bàn tay đang dọn dẹp mảnh vỡ trên đất.
“Hoàng... Hoàng thượng?”
Sự kinh ngạc và hối hận trên mặt Lệ quý phi thoáng qua, rất nhanh đã biến thành tủi thân và yếu đuối: “Thần thϊếp ra mắt Hoàng thượng...”
“Ái phi sao thế?”
Trên mặt Hoàng đế không nhìn ra biểu cảm gì, đưa tay đỡ lấy khuỷu tay Lệ quý phi, ôm ả vào lòng: “Có phải tên nô tài không có mắt nào làm ái phi không vui không?”
Hắn đã cho bậc thang, Lệ quý phi lập tức thuận thế đi xuống: “Chậu băng trong phòng đã dùng hết, đám nô tài cũng không thêm vào, thần thϊếp bị nóng đến tỉnh cả giấc. Hoàng thượng người lại không có ở đây, thần thϊếp nhất thời sợ hãi...”
Sợ hãi nên đập phá đồ đạc, đánh mắng hạ nhân?
E là thấy Hoàng đế không có ở đây, giận không có chỗ trút mới lấy cung nhân ra trút giận thôi!
Vương Đắc Toàn thầm oán trong lòng, tám năm trước khi Lệ quý phi mới vào cung là một thiếu nữ diệu kỳ biết bao!
Trong sáng ngây thơ, lương thiện đáng yêu, lại có nhan sắc tuyệt trần, rất được lòng đế vương.
Nay nhìn lại cũng chẳng khác gì những nữ nhân tâm cơ sâu thẳm trong hậu cung.
Nghĩ như vậy cũng không khó hiểu vì sao Hoàng thượng lại bị Trân dung hoa thu hút.
Trân dung hoa của hiện tại thật sự có vài phần phong thái và tính tình của Lệ quý phi năm đó.
“Sao lại mưa nữa rồi?”
Hỉ Thước cầm ô, cùng Sương Hàng một trái một phải dìu Khương Hân Nguyệt: “Dạo này thời tiết lúc nóng lúc lạnh, nô tỳ cũng không biết phải mặc y phục thế nào nữa.”