Các cung nhân không khỏi cảm thán, nói đến độc chiếm sủng ái lục cung, vẫn phải kể đến Lệ quý phi đứng một mình một cõi.
Nhưng Trân dung hoa có thể trong vòng ba tháng ngắn ngủi nhập cung, từ một tú nữ nhảy vọt thành Trân dung hoa cũng không thể xem thường.
Đêm khuya, ánh trăng như nước nghiêng mình đổ xuống, chiếu lên bóng hình xinh đẹp bên cửa sổ.
Ánh trăng dịu dàng tựa như mạ lên người nàng một lớp ánh bạc, trong thoáng chốc trông không giống người thật, mà càng giống một tiên tử muốn cưỡi gió bay đi.
Bầu trời thời cổ đại không bị ô nhiễm nên đầy sao lấp lánh, ngay cả vầng trăng cũng trong sáng hơn vài phần.
Hỉ Thước vẻ mặt thương cảm, muốn nói lại thôi: “Nương nương, đừng đợi nữa, hôm nay Hoàng thượng sẽ không đến đâu.”
Hỉ Thước lầm tưởng Khương Hân Nguyệt một lòng một dạ với Hoàng thượng nên coi việc nàng ngắm cảnh đẹp là đang đối nguyệt tự thương.
Khương Hân Nguyệt bèn cố ý trêu nàng ấy, trong mắt lộ ra vẻ đau buồn: “Hỉ Thước, ngươi nói xem Hoàng thượng và Lệ quý phi ở bên nhau, có phải đang cùng ta ngắm chung một vầng trăng không?”
Hỉ Thước không nỡ nói, đêm xuân ngắn ngủi, Quý phi nương nương và Hoàng thượng đã sớm nghỉ ngơi rồi.
Trường Tín Cung.
Sau phút mặn nồng, Lệ quý phi đã ngủ say.
Hoàng đế nằm ở mé ngoài, mùi dầu thơm nồng nặc trên đầu Lệ quý phi lại khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Điều này trước đây chưa từng có.
Thời tiết oi bức vốn đã ngột ngạt, mùi hương hoa đó xông lên khiến Tuyên Vũ Đế choáng váng đầu óc.
Hắn trực tiếp ngồi dậy, nhẹ chân nhẹ tay bước ra khỏi đại điện: “Đừng đánh thức Quý phi, trẫm ra ngoài hít thở không khí.”
…
“Nương nương, người mau xuống đi, lỡ bị ai nhìn thấy thì không hay đâu!”
Khương Hân Nguyệt tay cầm bầu rượu đã trèo lên cây đào trong sân Tẩy Hà Điện, tà áo sa màu hồng bị nàng vén lên đặt trên đùi, nửa bắp chân trắng như tuyết đung đa đung đưa, khiến người ta nhìn đến ngây cả mắt.
Trong cung, người gan dạ như nàng, một người cũng không có.
“Suỵt!”
Khương Hân Nguyệt đã hơi ngà ngà say đặt ngón trỏ lên môi: “Nói nhỏ thôi, đây là trong cung của chúng ta, sẽ không bị phát hiện đâu.”
Đời sau khi còn làm chuyên gia trị liệu tâm lý, nàng cũng thường phải cùng bệnh nhân uống vài ly, như vậy mới có thể kéo gần khoảng cách đôi bên, để đối phương tin tưởng mình.
Khi đó biệt danh của nàng chính là thiên bôi bất túy (ngàn chén không say).
Vừa rồi vô tình phát hiện dưới gốc đào có chôn mấy vò Nữ Nhi hồng đã nhiều năm, Khương Hân Nguyệt vui quá bèn đào hết lên.
Nàng mới vào cung ba tháng, Tẩy Hà Điện lại chỉ có mình nàng ở, rượu này là do người trước chôn xuống, chưa kịp uống, đã hời cho kẻ hậu nhân là nàng nhặt được.
Dáng vẻ uống rượu của nàng tao nhã, lười biếng uể oải nằm nửa người trên cành cây, mùa hoa đào đã qua, nếu không chắc chắn sẽ là một bức mỹ nhân ngọa hoa túy cảnh đồ vô cùng mỹ lệ.
“Hoa gian nhất hồ tửu, độc chước vô tương thân. Cử bôi yêu minh nguyệt, đối ảnh thành tam nhân.”
(Trong đám hoa với một bình rượu
Uống một mình không có ai làm bạn
Nâng ly mời với trăng sáng
Cùng với bóng nữa là thành ba người.)
Giọng nói trong trẻo của nữ nhân lọt vào tai Tuyên Vũ Đế, nghe sao mà bi thương sầu thảm.
Hắn cũng không biết sao mình đi một hồi lại đến bên ngoài Tẩy Hà Điện, còn bắt gặp Trân dung hoa say rượu ngâm thơ.
Nàng giống như một tinh linh nơi sơn dã, lạc lõng giữa chốn hậu cung này, chính là vì tràn đầy tình yêu mới khiến nàng dừng chân ở chốn thâm cung.
Trái tim luôn cô độc của Tuyên Vũ Đế, giờ phút này dường như được an ủi.
Giữa nhân gian mờ mịt cũng có người vì hắn mà đến.
Nếu Khương Hân Nguyệt có thể nghe được tiếng lòng của Tuyên Vũ Đế, nhất định sẽ châm chọc vị Hoàng đế thời cổ đại này cũng thật thích tự suy diễn.
Nàng chỉ cảm thấy nằm trên cây, ngắm sao đầy trời, bên tai có tiếng ếch nhái ve sầu, vô cùng khoan khoái mà thôi.
Vừa qua giờ Hợi không lâu, ở thời hiện đại cũng chỉ khoảng chín mười giờ, cuộc sống về đêm mới bắt đầu, nàng không buồn ngủ, mới bắt chước hồi nhỏ ở nhà bà ngoại dưới quê mà trèo cây.