Chương 15

Chu hoàng hậu cười vô cùng hiền hòa: “Ngươi có thể tái đắc thánh sủng là phúc khí của ngươi, phải biết trân trọng, tuyệt đối không được kiêu căng như trước nữa.”

Khương Hân Nguyệt đỏ mặt: “Thần thϊếp đa tạ Hoàng hậu nương nương dạy bảo.”

Chu hoàng hậu lắc đầu: “Dạy bảo thì không dám, chỉ là không nỡ nhìn các cô nương trẻ đẹp như hoa các ngươi lãng phí năm tháng trong chốn cung cấm này nên cậy già lên mặt cho vài lời khuyên thật lòng mà thôi.”

Lương phi nói đùa: “Nếu Hoàng hậu nương nương mà già, vậy những người cũ từ tiềm để như chúng thần thϊếp đây còn mặt mũi nào mà nói nữa, nương nương vẫn phong hoa chính mậu như lần đầu thần thϊếp diện kiến người vậy.”

Sở tiệp dư che miệng ho một tiếng: “Nói đến đây, Trân dung hoa nương nương còn phải đa tạ Quý phi nương nương nhiều, nếu không phải Quý phi nương nương thưởng cho người một chậu hoa quỳnh, Hoàng thượng sao có thể dời hết tất cả hoa quỳnh của Tư Trân Phòng đến Tẩy Hà Điện chứ?”

Một câu nói muốn chọc tức chết hai người.

Nhưng Khương Hân Nguyệt dường như không nghe ra được sự khıêυ khí©h trong lời nói của nàng ta, cười ngọt ngào nói lời cảm ơn với Lệ quý phi: “Đúng là phải đa tạ Quý phi nương nương, cả gian phòng hoa quỳnh là cảnh đẹp nhất mà thần thϊếp từng thấy trong đời.”

Chẳng phải ngươi nói ta chỉ là đóa hoa quỳnh sớm nở tối tàn sao?

Vậy thì ta cho ngươi biết, đóa hoa đẹp nhất dù chỉ tan biến trong khoảnh khắc thì một giây trước khi tan biến cũng đủ khiến người ta ghi nhớ cả đời.

Lộ ra móng vuốt đúng lúc, để người khác hiểu lầm mình là một bình hoa không giữ được bình tĩnh, có khuyết điểm, người ta mới không vội vàng đối phó với nàng.

Tưởng chiêu nghi thổi thổi chén trà nóng trong tay: “Trân dung hoa, bổn cung nghe người trong cung của Sở tiệp dư nói, đêm qua Khương bảo... Khương thái nữ đến Tẩy Hà Điện tìm ngươi, lại bị Hoàng thượng giáng làm Thái nữ, đày vào lãnh cung, có chuyện này không?”

“Khương bảo lâm... à không, Khương thái nữ không phải là tỷ tỷ ruột của ngươi sao?”

Khương Hân Nguyệt ra vẻ một con nai nhỏ bị kinh hãi nói: “Thần thϊếp không dám suy đoán thánh tâm, cho nên không biết vì sao Hoàng thượng lại đày tỷ tỷ vào lãnh cung. Chiêu nghi nương nương nếu tò mò, sao không thử đi hỏi Hoàng thượng?”

Chu hoàng hậu uống trà nóng, khóe môi cong lên một nụ cười, vờ như không thấy Tưởng chiêu nghi bị quê.

Bao năm nay Tưởng chiêu nghi dựa dẫm vào Lệ quý phi, mấy lần làm Chu hoàng hậu mất mặt, lần này đυ.ng phải thứ dữ, đá trúng tấm sắt rồi, đáng đời nàng ta.

“Hỗn xược!”

Tưởng chiêu nghi đập một chưởng xuống bàn: “Bổn cung hỏi ngươi, ngươi lấy Hoàng thượng ra để đối phó bổn cung là có ý gì?”

“Hoàng hậu nương nương tha tội.”

Khương Hân Nguyệt trực tiếp quỳ xuống trước mặt Chu hoàng hậu: “Vấn đề mà Chiêu nghi nương nương hỏi, thần thϊếp thật sự không biết, Hoàng thượng muốn giáng một cung phi hay thăng một hậu phi nào, thần thϊếp đâu dám suy đoán nguyên do. Chiêu nghi nương nương dường như rất muốn biết, thần thϊếp mới bảo Chiêu nghi nương nương tự mình đi hỏi Hoàng thượng, thần thϊếp thật sự không có ý gì khác.”

Chỉ là muốn Tưởng chiêu nghi đi tìm chết mà thôi, còn có ý gì khác nữa chứ?

“Được rồi được rồi...”

Chu hoàng hậu xoa xoa mi tâm giảng hòa: “Khương thái nữ bị giáng, tự nhiên là nàng ta phạm cung quy, các ngươi cũng cảnh giác một chút, nếu dám gây sóng gió trong hậu cung, hôm nay của nàng ta chính là ngày mai của các ngươi, nghe rõ chưa?”

“Vâng, cẩn tuân lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”

Vô số mỹ nhân đồng thanh đáp lời, chưa đến một tuần trà, tất cả lại giải tán.

Lệ quý phi có kiệu liễn, thân phận lại cao nhất, luôn là người rời đi sớm nhất, tiếp theo là Lương phi và Đức phi.

Đức phi trầm mặc ít nói, gần như không có cảm giác tồn tại nhưng cảm giác nguy hiểm mà nàng ta mang lại cho Khương Hân Nguyệt còn hơn cả Lương phi.

Một nữ nhân không mấy nổi bật, có thể bình an sinh hạ con nối dõi trong hậu cung sóng gió quỷ quyệt, lại còn ngồi lên được vị trí một trong Tứ phi, bản thân điều này đã không thể tưởng tượng nổi.

Hoàng đế liên tiếp sủng hạnh Khương Hân Nguyệt hai đêm, đến ngày thứ ba thì lật thẻ bài của Lệ quý phi ở Trường Tín Cung.