Nàng run rẩy mở mắt ra, chỉ thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng đại lại gần, đỡ nàng từ dưới đất dậy, đau lòng ôm vào lòng.
Mà người bị một bạt tai đánh đến choáng váng trên đất, không phải Khương Vũ Đồng thì là ai?
“Hoàng... Hoàng thượng?”
Sự kinh ngạc và cảm động trong mắt Khương Hân Nguyệt không gì sánh bằng: “Người... người đến từ lúc nào vậy?”
Sự hoảng sợ bất an của nàng, sự luống cuống chân tay của nàng, đều đang chứng tỏ nàng đã đem hết tình yêu dành cho Tuyên Vũ Đế giấu sâu trong lòng, sợ hắn phát hiện.
“Trẫm vừa đến thì thấy Khương bảo lâm động tay với nàng.”
Mỹ nhân trong lòng rõ ràng thở phào một hơi, may mắn vì lời bày tỏ của mình không bị nghe thấy.
Nàng trốn trong lòng Hoàng đế, giọng nói nghèn nghẹn: “Hoàng thượng đến thật đúng lúc, thần thϊếp không bị thương, để tỷ tỷ về đi! Thần thϊếp không muốn nhìn thấy tỷ ấy.”
Trong ánh mắt Tuyên Vũ Đế lộ ra vài phần hung ác: “Khương bảo lâm thất nghi trước mặt vua, biếm làm Thái nữ, chuyển đến lãnh cung.”
“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng ạ! Muội muội cứu ta... muội muội cứu ta!”
Thái giám lôi Khương Thái nữ ra ngoài đã bịt miệng ả ta lại, Tẩy Hà Điện mới khôi phục lại sự yên tĩnh.
Bàn tay nhỏ của Trân dung hoa níu lấy long bào của Tuyên Vũ Đế, lòng còn sợ hãi mà nức nở: “Hoàng thượng... Hoàng thượng đừng tức giận...”
Hóa ra là lo lắng hắn tức giận, đồ ngốc này cũng không biết nhân cơ hội mà cáo trạng.
“Trẫm không tức giận, ái phi đừng rơi những hạt đậu vàng nhỏ nữa.”
Hoàng đế dùng ngón tay lau đi vệt nước mắt trên mặt nàng: “Trẫm cho nàng làm Trân dung hoa, là để nàng có vốn liếng để đối đầu với người khác, một Bảo lâm nhỏ nhoi cũng có thể bắt nạt đến đầu nàng, nàng bảo trẫm nói nàng thế nào cho phải đây?”
Khương Hân Nguyệt rụt rè ngẩng đầu từ trong lòng Tuyên Vũ Đế, đôi mắt to trong veo như được nước mưa gột rửa chớp chớp nhìn hắn, vô cùng nghiêm túc nói: “Nhưng... thần thϊếp sợ sẽ xảy ra xung đột với họ, sẽ khiến Hoàng thượng khó xử, thần thϊếp... thần thϊếp không muốn làm Hoàng thượng khó xử.”
Chỉ khi yêu một người sâu đậm, người ta mới có thể đặt mình vào hoàn cảnh của đối phương mà chịu thiệt thòi, suy nghĩ cho người ấy như vậy.
Một người lòng dạ sắt đá như Tuyên Vũ Đế cũng không khỏi động lòng.
Trong chốn hậu cung này, những nữ nhân hắn từng sủng hạnh không ít, người nào cũng nói yêu hắn nhưng hắn nhìn ra được, họ yêu quyền lực và địa vị mà hắn ban cho hơn.
Từ nhỏ hắn đã biết, không chỉ đế vương vô tình, mà phi tần hậu cung còn vô tình hơn.
Cho dù ban đầu là một nữ nhân đơn thuần lương thiện nhưng ngâm mình trong hậu cung nhiều năm cũng sẽ biến thành một bộ mặt hoàn toàn khác.
Chốn thâm cung này chính là một con quái vật há cái miệng lớn như chậu máu, nuốt chửng hết thảy những phẩm chất tốt đẹp của những nữ nhân này.
Vậy Khương Hân Nguyệt... tình yêu của nàng dành cho hắn có thể kéo dài đến bao giờ?
Đêm đó, Hoàng đế không cùng Khương Hân Nguyệt tìm hiểu sự huyền diệu của cơ thể, mà nắm tay nàng, ngắm cả một gian phòng đầy hoa quỳnh suốt đêm.
Sáng sớm hôm sau, Tuyên Vũ Đế véo nhẹ lên má của Trân dung hoa đang say ngủ thì thầm bên tai nàng: “Tiểu lừa đảo, còn nói yêu trẫm tha thiết, đến trẫm dậy rồi mà vẫn còn ngủ.”
Khương Hân Nguyệt lật người, ngủ tiếp.
Trời vừa hửng sáng, nửa giường bên kia đã lạnh ngắt, Hỉ Thước và Sương Hàng hầu hạ Khương Hân Nguyệt trang điểm chải chuốt.
Hôm nay là lần đầu tiên nàng ra mắt trước mặt mọi người ở hậu cung, nàng không định che giấu tài năng cũng không muốn trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Một bộ kỳ trang màu xanh đậu càng tôn lên vẻ trong trẻo thoát tục của nàng, trên búi tóc tinh xảo rủ xuống chùm tua rua cùng màu, làn da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, đẹp tựa như đóa ngọc lan trong mưa bụi Giang Nam, không vương nửa điểm bụi trần.
…
Dực Khôn Cung.
Khương Hân Nguyệt đến không sớm cũng không muộn, trong sảnh đã tụ tập không ít phi tần, chờ thỉnh an Hoàng hậu nương nương.
Vừa bước vào cửa, mười mấy ánh mắt dò xét đồng loạt đổ dồn lên người Khương Hân Nguyệt.
Nàng vịn tay Hỉ Thước, vững bước tiến vào: “Thần thϊếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”