“Hoàng thượng đã hứa với tiểu chủ rồi, chắc là sẽ đến.”
Ông không dám nói quá chắc chắn, dù sao Hoàng thượng đã sủng hạnh nàng nhiều lần, ông cũng không chắc buổi tối Hoàng thượng có đổi ý hay không.
Người có thể khiến Hoàng thượng liên tục lật thẻ bài xanh ba ngày, cả hậu cung này cũng chỉ có Lệ quý phi có được vinh dự đó.
Nhưng...
Hoàng thượng đối với Trân dung hoa cũng rất có lòng rồi.
Hôm qua Sở tiệp dư đến Tẩy Hà Điện thị uy, sau khi Hoàng thượng biết chuyện liền viết cho Khương quý nhân chữ “Trân”, để tỏ ý trân quý.
Vương Đắc Toàn còn tưởng Hoàng thượng sợ Sở tiệp dư bắt nạt Khương quý nhân nên sau khi phong Khương quý nhân làm Tiệp Dư, sẽ ban phong hiệu.
Tiệp Dư có phong hiệu, còn tôn quý hơn Sở tiệp dư không có phong hiệu.
Ai ngờ sáng nay Hoàng thượng đổi ý, trực tiếp cho Khương quý nhân nhảy một bậc, đề bạt làm Thứ lục phẩm Dung hoa, cao hơn Tiệp Dư hẳn một cấp.
Tuyên Vũ Đế buổi tối còn muốn đến, Khương Hân Nguyệt vừa ăn những món ăn tươi mới do Ngự Thiện Phòng đưa tới, trong đầu lại đang nghĩ, làm thế nào để Hoàng đế giữ được cảm giác mới mẻ đối với nàng.
Sương Hàng đốt hương ngải cứu do Nội Vụ Phủ đưa tới: “Nương nương, hôm nay bên ngoài thời tiết rất đẹp, người có muốn ra ngoài đi dạo không?”
Khương Hân Nguyệt lắc đầu: “Bổn cung bây giờ chính là một cái bia sống, thay vì ra ngoài để người ta tính kế, chi bằng ngoan ngoãn ở trong cung chờ Hoàng thượng đến.”
“Nương nương nghĩ vậy là đúng rồi ạ.”
Hỉ Thước lại bưng lên một bát đá có tạo hình đáng yêu: “Nương nương mau nếm thử, đây là món đá bào trà sữa mới nghiên cứu của Ngự Thiện Phòng, Nội Vụ Phủ đưa tới hiếu kính nương nương.”
Trà sữa thơm khác hẳn với những loại trà sữa hòa tan thêm đủ loại hương liệu của đời sau, uống vào là biết ngay là sản phẩm sữa nguyên chất.
Khương Hân Nguyệt thoải mái thở dài một hơi, cố gắng công lược Hoàng đế, chính là vì những ngày tháng ăn không ngồi rồi này đây!
…
“Xoảng!”
Trong Trường Xuân Cung, Sở tiệp dư đập vỡ một bộ ấm trà gốm Nhữ.
Hồng Hỉ quỳ trên đất, không dám phát ra một tiếng động nào.
Nàng ta im lặng một lát, bỗng cười gằn một tiếng: “Khương bảo lâm ở thiên điện không phải là đích tỷ của Trân dung hoa sao? Muội muội thăng chức, tỷ tỷ sao có thể không đến chúc mừng?”
Sau khi Hoàng đế ban thưởng, các cung đều đưa quà mừng đến, ngay cả hoàng hậu nương nương và Lệ quý phi cũng đưa hậu lễ đến.
Trong quà mừng của Lệ quý phi, còn có một chậu hoa quỳnh.
Hỉ Thước và Sương Hàng len lén nhìn sắc mặt của nương nương nhà mình, thấy nàng không có vẻ gì không vui, mới dám cẩn thận ôm chậu hoa lên, chuẩn bị ném vào kho.
Lệ quý phi này cũng thật biết cách làm người ta khó chịu, lại còn mượn hoa để châm biếm sự sủng ái của nương nương nhà họ giống như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, không đáng để người ta để trong lòng.
Khương Hân Nguyệt ngăn Sương Hàng lại: “Hoa đẹp như vậy cất đi thì thật đáng tiếc.”
Nàng chỉ vào cửa sổ hướng ra nắng: “Đặt ở đó đi! Nếu ban đêm hoa nở, bổn cung còn có thể cùng Hoàng thượng thưởng hoa cũng xem như một chuyện mỹ mãn.”
Cái gì mà hoa quỳnh sớm nở tối tàn, ngày mai hoa tàn, nàng từ trước đến nay không tự ví mình với hoa, cho nên bất cứ ai mượn hoa châm biếm nàng, nàng cũng không để trong lòng.
Người chính là người, sao có thể so sánh với thứ đồ vật vô tri vô giác đó được?
Dưỡng Tâm Điện.
“Ngươi nói... Lệ quý phi tặng một chậu hoa quỳnh cho Trân dung hoa sao?”
Vương Đắc Toàn gật đầu: “Gửi trực tiếp từ Tư Trân Phòng qua, năm nay hoa nông của Tư Trân Phòng vừa mới nhân giống ra một loại mới, tên là U Đàm, nghe nói chỉ nở vào ban đêm trong một canh giờ.”
Quý giá nhưng lại quá ngắn ngủi.
Tuyên Vũ Đế đang phê duyệt tấu chương, nét bút màu son đỏ gạch một dấu chéo lớn trên tấu chương: “Vậy thì ngươi đem tất cả hoa quỳnh trong Tư Trân Phòng gửi đến Tẩy Hà Điện hết đi, một đóa hoa quỳnh không đủ xem, cả phòng hoa quỳnh nở rộ mới xứng với Trân dung hoa của trẫm.”
Dù cho là vẻ đẹp thoáng qua, một biển hoa quỳnh cũng là cảnh tượng huy hoàng có thể lưu lại vĩnh viễn trong lòng người.