Cả điện toàn là hương y áo lụa cũng không bằng một mình Lệ quý phi tuyệt sắc.
Lương phi sờ sờ đóa hải đường bên thái dương, ánh mắt rơi trên móng tay sơn đỏ của Lệ quý phi, chợt cười nói: “Nghe nói hôm qua Hoàng thượng thắp đèn ở Tẩy Hà Điện cũng thật là hiếm lạ.”
Hiếm lạ ở chỗ, mọi năm luôn có tú nữ mới không biết điều thách thức Lệ quý phi nhưng đều bị Hoàng đế đày vào lãnh cung, sao Khương quý nhân lại khác biệt như vậy?
Hay là nói, Lệ quý phi đã thất sủng trước mặt Thánh thượng rồi?
Lệ quý phi mí mắt cũng không nhấc lên, Tưởng chiêu nghi ngồi dưới ả liền đáp lời: “Cũng không có gì hiếm lạ, Khương quý nhân là người có nhan sắc tốt nhất trong lứa phi tần mới nhập cung này, Lương phi nương nương năm xưa chẳng phải cũng như hoa như ngọc, rất được ân sủng đó sao!”
Sau đó thì sao?
Tuổi tác lớn rồi, “Hồng nhan chưa tắt ân tình hết.
Ngồi tựa lò hương đến sáng tinh.”
(Thơ Mộng bất thành", đêm ngày chỉ chờ được ơn mưa móc, mà vua đã băng thì từ đây về sau chỉ còn là tịch mịch thôi nhĩ (dù nơi đâu khác có gì thì ở đây cũng chỉ có tịch liêu.)
Lương phi tức đến nghiến răng nhưng lại cười lạnh một tiếng: “Trong cung này ai mà không như hoa như ngọc? Chẳng lẽ Tưởng chiêu nghi là người xấu xí sao?”
Dung mạo của Tưởng chiêu nghi không nổi bật, trong hậu cung mỹ nữ như mây, chỉ có thể xem là thanh tú, kỵ nhất là bị người khác dùng dung mạo để công kích mình.
Thấy sắp cãi nhau, Chu hoàng hậu đặt chén trà xuống: “Được rồi, trong cung có thêm một vị phi tử được sủng ái là chuyện tốt, có thêm một tỷ muội sớm ngày khai chi tán diệp cho hoàng gia, bổn cung cũng dễ ăn nói với Thái hậu. Các ngươi những người vào cung đã lâu cũng nên cố gắng, đừng để hoàng tự thưa thớt.”
Lệ quý phi lạnh lùng cười một tiếng, hoàng hậu chính mình còn không có con, lại ở đây nói những lời đường đường chính chính.
Chỉ e trong hậu cung này người không muốn phi tần sinh con nhất, chính là Chu hoàng hậu rồi!
Hoàng đế đang độ tuổi tráng niên, trong cung có Đại công chúa của Lương phi, Tam hoàng tử và Nhị công chúa của Đức phi, cùng với Tứ hoàng tử có mẫu phi mất sớm.
Hoàng hậu năm xưa khi còn ở tiềm để làm Ngũ hoàng tử phi thì từng có Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử, không biết có phải do làm nhiều chuyện trái với lương tâm hay không, mà hai vị hoàng tử liên tiếp sinh bệnh rồi chết yểu.
Các phi tần lui ra, Dực Khôn Cung thoang thoảng khói đàn hương, Phân Vân hầu hạ Chu hoàng hậu thay bộ cung trang nặng nề: “Nương nương, có cần thăm dò hư thực của vị ở Tẩy Hà Điện kia không?”
Chu hoàng hậu nhìn dung nhan không còn non nớt trong gương đồng, hơn mười năm sống trong hậu cung đã mài mòn hết ánh sáng trong mắt nàng ta, hiện ra vài phần già nua.
Nàng ta nhíu mày giấu một sợi tóc bạc vào trong tóc: “Thứ nữ Khương gia kia được sủng mấy ngày đã đắc ý quên mình, người khác khích bác vài câu liền không có đầu óc mà làm súng cho người ta sai khiến, có hư thực gì đáng để thăm dò? Cho người đi đưa ít quà mừng là được rồi, ngày mai Dực Khôn Cung này của bổn cung, e là lại có thêm một vị Tiệp Dư nương nương nữa rồi.”
Phân Vân lặng lẽ cuộn sợi tóc rụng lại, nhét vào trong tay áo: “Tuy nói không làm nên chuyện lớn nhưng chia bớt sự sủng ái của Lệ quý phi thì vẫn được.”
Chu hoàng hậu cười khẽ: “Lệ quý phi phạt nàng ta quỳ ở Ngự Hoa Viên lâu như vậy, nàng ta mất hết thể diện, trong lòng không biết đang nghẹn một cục tức thế nào, sớm muộn gì cũng sẽ trả lại.”
Tẩy Hà Điện đang được cả hậu cung chú ý, không lâu sau khi Hoàng đế rời đi, liền đón một làn sóng lớn những phần thưởng và thánh chỉ sắc phong.
“Trân dung hoa, mau đứng dậy đi! Nô tài phải về Dưỡng Tâm Điện phục mệnh rồi.”
“Làm phiền Vương công công rồi.”
Khương Hân Nguyệt đứng dậy, không thèm nhìn những lụa là gấm vóc vàng bạc châu báu kia mấy cái, mà có chút e thẹn mân mê ngón tay trơn bóng: “Vương công công, buổi tối Hoàng thượng thật sự sẽ đến sao?”
Nàng hỏi thẳng thắn như vậy, Vương Đắc Toàn cũng không biết nên nói nàng ngốc hay là không rành thế sự nữa.