Nhưng Khương quý nhân thì khác!
Nàng dám tùy ý chỉ huy bậc đế vương, lời lẽ của nàng táo bạo, khiến một Tuyên Vũ Đế kiến thức rộng rãi cũng phải tim đập nhanh.
Cảm giác này quá mới lạ! Quá kí©h thí©ɧ!
Khiến người ta không thể ngừng lại, chỉ muốn làm nàng thoải mái hơn nữa, để lộ ra nhiều tư thái quyến rũ hơn, nói ra nhiều lời làm rung động lòng người hơn.
Tiểu thuyết toàn lừa người, Hoàng đế cũng không thể một đêm bảy lần, nhiều nhất là bốn năm lần nhưng được cái dũng mãnh bền bỉ.
Chỉ không biết con ngựa giống Tuyên Vũ Đế này ở cung của các phi tần khác có như vậy mà không biết đủ hay không?
Nam nhân đời sau đều ngưỡng mộ cuộc sống hạnh phúc đêm đêm hát ca của Hoàng đế, thật ra Khương Hân Nguyệt thấy làm Hoàng đế cũng khá đáng thương.
Trong cung nhiều nữ nhân như vậy, chỉ chờ để “chơi” một mình hắn, bất kể hắn có thích hay không, vì để duy trì tiền triều, hắn vẫn phải cho “chơi”.
Nhưng Khương Hân Nguyệt không hề đồng cảm với hắn.
Đây gọi là ở chức vụ nào, làm việc của chức vụ đó.
Giống như việc bây giờ nàng đã trở thành một thành viên trong đội quân “chơi” Hoàng đế, chẳng phải cũng đang dùng hết mọi cách để lấy lòng hắn, nhằm mưu cầu cuộc sống gấm vóc lụa là hay sao?
“Khụ khụ...”
Sau bữa tiệc linh đình, Tuyên Vũ Đế ho nhẹ hai tiếng, tay hắn đang mặc y phục chợt khựng lại: “Vương Đắc Toàn!”
“Nô tài có mặt.”
Ngoài cửa lập tức có tiếng động, mấy thái giám khiêng nước nóng đổ vào thùng tắm sau bình phong.
Nữ nhân trên giường hai mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi dài như cánh bướm lại khẽ rung, ngón tay níu chặt chăn, trông như đang xấu hổ không dám mở mắt.
Hoàng đế cười khẽ, bế nàng vào thùng tắm, Vương Đắc Toàn nghe trong tiếng nước chảy róc rách, giọng Hoàng đế không giận mà uy vang lên: “Ngày mai bảo Nội Vụ Phủ mang một ít hương ngải cứu đến Tẩy Hà Điện.”
Vương Đắc Toàn ngửi thấy mùi thảo dược kém chất lượng trong không khí, vội vàng gật đầu tuân lệnh.
Trong đầu điên cuồng suy nghĩ, mình chắc là chưa từng đắc tội với vị Khương quý nhân bản lĩnh ngút trời này đâu nhỉ?
“Ưm…”
Khương Hân Nguyệt vốn chỉ giả vờ ngủ nhưng sau đó Hoàng đế rất dịu dàng, khiến nàng mơ màng thϊếp đi thật.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng đế phải đi thượng triều, Khương Hân Nguyệt toàn thân đau nhức cũng không dậy nổi, chỉ khoác một chiếc áo ngoài màu trắng, y phục xộc xệch ngồi trên giường, đung đưa đôi chân nhỏ trắng nõn hồng hào, mỉm cười nhìn hắn.
Thật giống như một yêu tinh đang câu dẫn người.
“Sao không ngủ thêm một lát?”
Sau khi mặc y phục chỉnh tề, hắn lại ngồi xuống mép giường, nhét đôi chân nhỏ đang lộ ra ngoài của nàng vào trong chăn ấm.
Khương Hân Nguyệt ôm lấy vòng eo cường tráng của hắn, quyến luyến cọ cọ trong lòng hắn: “Thần thϊếp vừa nghĩ đến việc Hoàng thượng phải rời xa thần thϊếp lâu như vậy, liền buồn đến không ngủ được.”
Rõ ràng là nũng nịu không đứng đắn nhưng mắt nàng lại đỏ hoe, trong giọng nói còn mang theo chút nghẹn ngào.
Khiến người ta không khỏi đoán rằng nàng thật sự không nỡ, chỉ là không dám biểu đạt cảm xúc thật của mình nên mới giả vờ làm nũng, nói ra bằng giọng đùa giỡn.
Tim Tuyên Vũ Đế chợt nhói lên, hắn hôn lên trán nàng một cái: “Ngốc ạ, tối trẫm lại đến với nàng, đừng buồn nữa, hửm?”
Đôi mắt mỹ nhân trong lòng khẽ sáng lên, lấp lánh vạn phần lộng lẫy, trong nháy mắt vui mừng khôn xiết nói: “Đây là do chính miệng Hoàng thượng nói đó nha, vậy tối thần thϊếp sẽ chờ Hoàng thượng.”
Hoàng đế bật cười, véo mũi nàng: “Được, là trẫm nói.”
Khương quý nhân này, gan cũng quá lớn rồi, lại dám đòi Hoàng thượng một lời hứa.
Vương Đắc Toàn hầu hạ Hoàng đế cả một đời cũng chưa từng thấy vị hậu phi nào đi con đường khác lạ như nàng.
Nếu không nắm giữ tốt chừng mực này, chạm phải lằn ranh của Hoàng đế, chắc chắn là một chuyến du ngoạn lãnh cung trọn đời.
Khương quý nhân làm thế nào mà có thể nhảy đi nhảy lại một cách chính xác trong giới hạn của Hoàng thượng như vậy?
Hoàng đế phải thượng triều, nữ nhân trong hậu cung cũng không hề nhàn rỗi, sáng sớm tinh mơ, trời còn chưa sáng hẳn, đã phải đến Dực Khôn Cung thỉnh an hoàng hậu nương nương.