Chương 5

Khương Xu Nghi cứ thế mang thân phận “phế phi”, bị giam lỏng ở cung Chiêu Dương tròn 2 năm trời.

Trong khoảng thời gian đó ngoại trừ Bùi Diễm ra thì chẳng ai đến thăm nàng, dần dà nàng cũng lười hỏi han chuyện bên ngoài, ngày ngày chỉ xem sách vẽ tranh, đợi Bùi Diễm đến bầu bạn. Cái gì mà con trai, muội muội, đều đã phai nhạt cả rồi.

Bỗng có một đêm, Bùi Diễm bảo nàng rằng mấy ngày nữa y phải đích thân ra trận, còn hứa đợi khi trở về sẽ giải lệnh cấm túc cho nàng, sắc phong lại phân vị.

Khương Xu Nghi đã 2 năm chưa bước ra khỏi cung Chiêu Dương, trong lòng có chút vui mừng mong đợi, lại cũng có phần luống cuống.

Thế nhưng nàng chẳng đợi được ngày Bùi Diễm trở về.

Chờ sau khi y rời đi không lâu, một tin tức truyền vào cung Chiêu Dương: Bùi Dục bỗng nhiên mắc bệnh nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, muốn gặp nàng lần cuối.

Khương Xu Nghi thế mà lại phát hiện trong lòng mình chẳng mảy may gợn sóng.

Phải biết rằng trước kia Bùi Dục chỉ cần sứt da hay va quệt một chút, nàng cũng xót xa đến mức khóc một trận, khiến hắn phiền lòng không thôi.

Chỉ có điều, suy cho cùng cũng là chính mình đã mang Bùi Dục đến thế gian này, tiễn hắn đoạn đường cuối cùng cũng là lẽ thường tình.

Nàng lấy tấm lệnh bài Bùi Diễm để lại cho nàng trước khi lên đường, ra lệnh cho thị vệ đưa mình đến điện Văn Hoa.

Bùi Dục đã 10 tuổi, cao lớn hơn nhiều so với trong trí nhớ, nằm trên giường sốt đến đỏ bừng cả mặt. Hắn vừa thấy nàng đến, hốc mắt lập tức đỏ hoe, mếu máo gọi: “Mẫu phi.”

Khương Xu Nghi chần chừ một chút rồi bước về phía Bùi Dực, không hề để ý bức rèm bên cạnh khẽ động.

Đợi khi nàng bước đến bên giường, lạnh nhạt nhìn Bùi Dục thì bỗng nhiên có người từ phía sau dùng dây thừng gai siết chặt lấy cổ nàng.

Nàng hoàn toàn không chút phòng bị, chẳng thốt nên lời nào, kinh hoàng quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt vốn luôn mang điệu bộ đáng thương của Khương Uyển Thanh giờ phút này trở nên dữ tợn đáng sợ.

“Tỷ tỷ, đi chết đi.”

Ả như phát điên, lực tay mạnh đến kinh người, cười man dại bên tai Khương Xu Nghi: “Lúc di nương mất, tỷ đã hứa với bà ấy sẽ chăm sóc muội cả đời mà. Đã vậy thì muội muốn làm sủng phi, muội muốn sinh hoàng tử, tại sao tỷ lại không giúp muội chứ!”

“Hai năm nay tỷ trốn tránh kỹ quá, để mặc muội thay tỷ chịu ngàn người phỉ nhổ, chịu sỉ nhục tra tấn, tỷ đắc ý lắm phải không? Tỷ có biết con trai tỷ sống cũng không dễ dàng gì đâu? Hôm nay nó còn phải tận mắt chứng kiến mẫu phi của mình chết, ha ha ha...”