Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất của Khương Xu Nghi, thái tử phi tỷ tỷ khoan dung hòa nhã, các tỷ tỷ khác tuy đấu đá nhau kịch liệt nhưng đối với kẻ nhỏ tuổi lại chưa từng hầu ngủ như nàng thì đều rất hòa khí. Tất nhiên, thi thoảng cũng có vị tỷ tỷ nào đó mắng nàng là cái giống hồ ly tinh, nàng bèn khóc lóc chạy đi mách Bùi Diễm, y tự nhiên sẽ làm chủ cho nàng.
Về sau tiên đế băng hà, Bùi Diễm kế vị, nàng được phong làm quý tần, ngay sau đó được tuyên triệu thị tẩm.
Cảm giác là lạ, có chút khó chịu, lại đau. Song Bùi Diễm luôn là một người thầy kiên nhẫn, giống như khi dạy nàng viết chữ, cứ từ từ, từng chút một.
Khương Xu Nghi cũng là một trò giỏi lanh lợi, học xong tuy có thẹn thùng nhưng cũng khá đắc ý, thậm chí còn muốn bắt nạt lại thầy.
Liên tiếp nửa tháng trời độc chiếm thánh sủng, ánh mắt của các tỷ tỷ trong phủ thái tử nhìn nàng đã thay đổi.
Không, không còn là các tỷ tỷ nữa, bọn họ ai nấy đều có phân vị riêng, là kẻ địch của nàng.
Khương Xu Nghi nhận ra điều này xong cũng hụt hẫng 1 hồi, nhưng rất nhanh đã phấn chấn trở lại.
Bởi được bao người vây quanh cung phụng, những tháng ngày làm sủng phi ở trên cao quả thực quá đỗi sung sướиɠ, nàng tội gì phải vì đám người kia vui vẻ mà để bản thân chịu cảnh chăn đơn gối chiếc, thê thảm lạnh lẽo chứ.
Cùng lắm thì đấu!
Khương Xu Nghi vẫn ham ăn ham chơi, thích y phục lộng lẫy và trang sức đẹp mắt, cũng sẽ ôm sách đi tìm Bùi Diễm, nhờ y giảng giải chỗ không hiểu.
Tất cả mọi chuyện đột ngột dừng lại sau khi nàng sinh hạ Bùi Dục và Khương Uyển Thanh nhập cung.
Nàng bắt đầu vì con mà trở nên kiên cường, tính kế sâu xa cho con, đến cuối cùng ngay cả bản thân là ai cũng quên mất.
Nay được Bùi Diễm hỏi như vậy, khóe mi Khương Xu Nghi chợt tuôn rơi nước mắt.
Nhưng tính tình đâu phải chốc lát là thay đổi được, nhất là bắt một người mẹ tự cho là đã dốc hết lòng hết dạ suốt 7 năm trời quay lại dáng vẻ vô lo vô nghĩ ngày trước.
Nàng vẫn cứ rầu rĩ không vui.
Bùi Diễm cũng chẳng vội, hễ rảnh rỗi là lại đến cung Chiêu Dương thăm nàng, khi cảm thấy tâm trạng nàng đã ổn định đôi chút thì bắt đầu để nàng thừa sủng.
Có một lần nàng không nhịn được mà hỏi thăm tình hình Bùi Dục, sắc mặt Bùi Diễm lập tức lạnh tanh, đè nàng xuống “dạy dỗ” một trận nhớ đời, cảnh cáo nàng sau này không được nhắc đến Bùi Dục nữa, cứ coi như chưa từng sinh ra hắn.