Chương 3

Sự việc bại lộ, chính Khương Uyển Thanh đã tố cáo với hoàng hậu, đồng thời liệt kê từng bằng chứng tội ác mà nàng đã hãm hại hậu phi trong suốt những năm qua. Có lý có cứ, tội lỗi chồng chất ghi mãi không hết.

Con trai ruột của Khương Xu Nghi đứng ra làm chứng cho di mẫu, nhìn nàng đầy chán ghét: “Mẫu phi, đại hoàng huynh chưa bao giờ bắt nạt con, là do người ép buộc nên con mới lừa gạt phụ hoàng. Người đã làm cho hậu cung của phụ hoàng rối ren rồi, giờ còn muốn ly gián huynh đệ chúng con, gây họa cho tiền triều sao!”

Khi ấy Bùi Dục 8 tuổi, thiếu niên nhỏ tuổi khí phách hiên ngang, lời lẽ đanh thép.

Khương Xu Nghi tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chẳng còn màng đến điều gì nữa, gào lên trước mặt mọi người: “Mẫu phi làm những chuyện này, không phải đều vì con sao!”

“Vì con cái gì chứ? Người vốn đâu biết con muốn gì! Con muốn huynh đệ hòa thuận, cha hiền con thảo. Nhưng người lại không cho con thân thiết với đại ca, còn mách lẻo để phụ hoàng đánh con!”

Huynh đệ hòa thuận? Trước khi Bùi Dục ra đời, Khương Xu Nghi đã kết oán với mẹ ruột của đại hoàng tử, đấu đá túi bụi, sao bọn chúng có thể huynh đệ hòa thuận!

Cha hiền con thảo? Nếu không có nàng, bậc quân vương một nước như Bùi Diễm cũng chẳng thể làm cha của hắn!

Khương Xu Nghi giận quá hóa cuồng, ngất lịm đi. Tỉnh lại mới biết mình đã bị Bùi Diễm phế bỏ danh phận, giam lỏng ở cung Chiêu Dương, đời này nếu không có chiếu chỉ thì không được bước ra nửa bước.

Nàng cứ ngỡ sau khi Bùi Diễm biết rõ sự thật, chắc chắn sẽ giống như Bùi Dục, vô cùng chán ghét ả đàn bà độc ác như nàng, định để nàng chết già trong cảnh thê lương nơi cung cấm. Nào ngờ ngay đêm hôm đó, Bùi Diễm lại đến.

Khương Xu Nghi đã chẳng còn tâm trạng nào để lấy lòng y nữa, chỉ xõa tóc ngồi trên sập, đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Bùi Diễm bước tới, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, rủ mắt nhìn nàng, giọng bình thản hỏi: “Khương Xu Nghi, nàng còn nhớ hay không, trước khi sinh hạ Bùi Dục, nàng đã sống thế nào?”

Ánh mắt Khương Xu Nghi khẽ động.

Nàng bước chân vào phủ thái tử trước năm cập kê 1 năm, trở thành thϊếp thất của Bùi Diễm. Vì tuổi tác nhỏ nhất trong đám phi tần, thoạt đầu Bùi Diễm chỉ coi nàng như muội muội mà đối đãi. Biết nàng là con dòng thứ trong nhà, từ nhỏ đích mẫu không cho đi học, chỉ được học chút may vá thêu thùa, nên những lúc rảnh rỗi y đích thân dạy nàng biết chữ.