Chương 1

“Bệ hạ, đừng, đừng mà... Thần thϊếp biết sai rồi, thật sự biết sai rồi...”

Đêm khuya thanh vắng, nữ nhân trên long sàng bỗng nhiên thút thít khóc, miệng không ngừng lí nhí xin tha, đánh thức bậc quân vương nằm bên cạnh.

Bùi Diễm chậm rãi mở mắt. Trong tẩm điện có mấy ngọn đèn đồng cháy suốt đêm không tắt, nương theo chút ánh sáng ấy, y quay đầu nhìn sang. Chỉ thấy Khương phi trong giấc ngủ đang thở dốc, gò má ửng hồng, đôi mày liễu nhíu chặt, dáng vẻ vô cùng khổ sở.

Chắc hẳn là gặp ác mộng.

Bùi Diễm không lập tức đánh thức nàng, y muốn nghe xem sủng phi của mình lại làm sai chuyện gì mà trong mơ cũng phải cầu xin y tha thứ.

Thế nhưng, Khương Xu Nghi lặp lại câu “biết sai” một lúc rồi yên tĩnh trở lại.

Không cần đánh thức nữa, Bùi Diễm dứt khoát nhắm mắt ngủ tiếp. Nào ngờ y vừa chợp mắt, người bên cạnh bỗng lại phẫn nộ hét lên: “Bùi Dục! Người là đồ khốn nạn!”

Bùi Diễm lại mở mắt ra.

Y nhìn đỉnh màn màu vàng rực, trong đáy mắt thoáng qua chút nghi hoặc.

Bùi Dục là hoàng tử do Khương Xu Nghi sinh hạ, nay mới được 5 tháng, vẫn còn nằm trong tã lót.

Cớ sao trong mơ nàng lại mắng con mình là đồ khốn nạn?

Bùi Diễm đang trầm ngâm suy nghĩ, Khương Xu Nghi bỗng lại thì thầm đầy căm hận: “Khương Uyển Thanh, nếu có kiếp sau, ta sẽ không tha cho ngươi...”

Y cau mày.

Khương Uyển Thanh là muội muội ruột cùng cha cùng mẹ với Khương Xu Nghi.

Đợt tuyển tú nửa tháng trước, Khương Xu Nghi cầu xin y giữ lại thẻ bài của muội muội, dạo gần đây lại còn hào hứng giúp muội muội bài trí cung thất, tuyển chọn nô tỳ.

Ngày mai đã là ngày tân tú nhập cung rồi, đêm nay nàng bị làm sao vậy?

Bùi Diễm im lặng một lát rồi ngồi dậy, cúi nhìn Khương Xu Nghi đang nhíu chặt mày, y đưa tay vỗ nhẹ lên má nàng.

“Tỉnh dậy đi.”

Hàng mi Khương Xu Nghi khẽ run, Bùi Diễm vỗ mạnh tay hơn chút nữa, nàng mới chợt choàng mở mắt.

“Nàng mơ thấy gì thế? Kể trẫm nghe xem.”

Bùi Diễm hỏi xong, Khương Xu Nghi thế mà chẳng đáp lời, ngược lại cứ ngây ra như phỗng nhìn y.

Một lúc lâu sau, nàng bất ngờ hất chăn ra rồi bước qua người y xuống giường, dáo dác nhìn quanh tẩm điện.

Hành động này quá mức càn rỡ, Bùi Diễm dù có cưng chiều nàng đến đâu cũng chẳng thể dung túng đến nước này. Ánh mắt bình thản của y hơi trầm xuống, nhìn chằm chằm vào nàng, giọng nói lạnh nhạt đi vài phần: “Khương phi, nàng đang làm gì vậy?”