Chính vì vậy, suốt một năm vào cung, Dao Cơ luôn rón rén dè dặt như đi trên băng mỏng.
Dù được sủng ái cũng chẳng dám thị tẩm, một phần cũng vì bị Từ phi chèn ép và hăm dọa.
Dao Cơ như thể thực sự bị dọa sợ, cả người co lại, cố rút tay ra:
“Tỷ tỷ bớt giận... Một năm qua, muội đều nghe lời tỷ tỷ, tránh né bệ hạ. Dù trong lòng sớm đã ngưỡng mộ, cũng chưa từng dám biểu lộ chút nào...”
“Nói thì dễ nghe lắm! Nếu thật sự không có ý tranh sủng, vậy đêm nay lại từ chối hoàng thượng một lần nữa xem!”
Từ phi sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nàng, vẫn cứ ép từng bước một.
Nếu cứ để mặc Dao Cơ được sủng ái, sau này lại càng khó kiểm soát, phải nhổ sạch mối họa từ trong trứng nước mới yên lòng được!
“Sao có thể như vậy được? Nếu hoàng thượng thật sự nổi giận, e là sẽ liên lụy đến cả nhà họ Dao, còn trách tội lên đầu thϊếp nữa...”
Dao Cơ vừa nói vừa tỏ ra yếu đuối đáng thương, nhưng Từ phi hoàn toàn không mảy may lay động:
“Thì đã sao? Dù cho ngươi bị đuổi vào lãnh cung, chỉ cần còn Từ gia chống lưng, phụ thân ngươi tất cũng chẳng có gì đáng lo.”
Từ phi túm lấy cằm Dao Cơ, ánh mắt đầy ghen tỵ mà nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy.
Tại sao trên đời lại có người đẹp đến vậy, không cần son phấn cũng rực rỡ hơn cả hoa thơm cỏ lạ...
Nhưng ông trời rốt cuộc cũng công bằng, cho nàng một khuôn mặt hoàn hảo thì sao? Chẳng phải cũng phải chịu cảnh bị nhà mẹ đẻ liên lụy đấy thôi!
“Đừng tưởng hoàng thượng hứa hẹn gì với ngươi là có lợi thật. Hắn là kẻ đa tình vô tâm, sau này nếu có đại thần dâng sớ khuyên can, thì cũng sẽ chẳng nể mặt, mà đưa cả nhà ngươi vào chỗ chết không có đường quay lại!”
Từ gia vốn là người của Hoàng hậu, sớm đã nắm trong tay thế cuộc trong triều.
Mà một khi bọn họ đã muốn ra tay với ai, kẻ đó tuyệt đối không có kết cục tốt.
“Ta khuyên ngươi sớm dẹp hết mộng tưởng, trong chốn hậu cung này ngoan ngoãn sống yên ổn là thượng sách. Nếu không, đêm nay vừa điểm danh, cũng là lúc nhà ngươi rung chuông báo tử rồi!”
Hai người đứng cách nhau chưa đến gang tấc, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Dao Cơ, Từ phi đều nhìn rõ mồn một.
Tưởng rằng nàng sẽ khóc như hoa lê đẫm mưa, ai ngờ sau khi nghe xong những lời này, trong mắt Dao Cơ lại hiện lên một tia giảo hoạt.
Từ phi hơi ngẩn người, chợt nhận ra cô nha hoàn Liên Oanh vẫn cúi đầu đứng đó, đã rất lâu không mở miệng đỡ lời cho chủ nhân.
Có gì đó không ổn...
Sau một hồi căng thẳng, xung quanh đột nhiên yên tĩnh đến rợn người.
Từ phi và cung nữ bên cạnh liếc mắt ra hiệu với nhau, rồi khó nhọc xoay người lại vừa liếc qua đã thấy trời đất quay cuồng.
Chu Diễm, hoàng đế Hạc Thừa Quốc, không biết từ khi nào đã đứng ngay sau lưng nàng ta!
Tay nàng ta còn đang túm mặt Dao Cơ, trong chớp mắt, đối phương liền khóc đến đỏ hoe cả hai mắt, trông thật sự rất tủi thân, đáng thương đến lạ.
Từ phi như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, vội vã buông tay, hồn bay phách lạc mà quỳ xuống!
Chẳng lẽ... những lời vừa nãy, hoàng thượng đều đã nghe hết rồi sao...
“Bệ hạ, xin người nghe thϊếp giải thích, mọi chuyện không như người nghĩ đâu...”
Từ phi vừa mở miệng được một câu, còn chưa kịp nói hết, thì Dao Cơ cũng đã quỳ xuống theo.
Nàng dùng tay áo lau nước mắt nơi khóe mắt, gắng gượng nặn ra một nụ cười nhẹ:
“Xin bệ hạ đừng trách tỷ tỷ. Vừa rồi thật sự không có chuyện gì cả, hay là để tỷ ấy đứng dậy đi, nếu quỳ lâu quá mà tổn thương thân thể...”
Vừa nói đến đây, như thể nhịn không nổi nữa, môi Dao Cơ khẽ mím lại, nước mắt lại trào ra.
Quả là một dáng vẻ kiên cường chịu đựng sau khi chịu đủ ấm ức.
Liên Oanh bên cạnh nhìn mà choáng váng, nàng ta chưa bao giờ biết chủ nhân nhà mình lại có tài diễn đến như vậy.
Sợ nét mặt mình để lộ sơ hở gây thêm rắc rối, nàng dứt khoát cúi đầu thật sâu, bò đến bên Dao Cơ đỡ lấy nàng.
Vẻ mặt nơm nớp lo sợ của chủ tớ bọn họ, trái lại càng khiến người khác động lòng thương.
“Vừa rồi Từ phi nhéo mặt Dao Cơ, thấy cảm giác thế nào?”
Chu Diễm cất giọng trầm thấp, tự tay đỡ Từ phi dậy.
“Mịn... trơn thật sự, muội muội quả không hổ là giai nhân tuyệt sắc...”
Từ phi bị câu hỏi kỳ lạ ấy làm cho bối rối, theo bản năng đáp lại vài câu khen.
Ánh mắt Chu Diễm càng trở nên lạnh lùng.
“Dao Cơ là báu vật nơi trần thế, là ngọc quý trẫm giữ gìn trong tay. Ngươi chưa được cho phép mà dám động vào, phải chịu tội gì?”
“Thϊếp... thϊếp...”
Lưỡi Từ phi như líu lại, nửa câu hoàn chỉnh cũng không thốt nên lời.
Chu Diễm tỏ ra phiền muộn, nghiêng đầu hỏi vị thái giám lớn tuổi phía sau là Mạnh công công:
“Hay là... chặt tay kia của nàng đi, thấy thế nào?”
“Bệ hạ...”
Giọng Mạnh công công run run.
Bình thường ông ta không ít lần nhận ân huệ của Từ phi, những chuyện lớn nhỏ trong cung, vẫn luôn âm thầm phối hợp giúp đỡ.
Nhưng gần vua như gần cọp, hầu hạ bao năm, ông ta hiểu rõ đạo lý này hơn ai hết.
Nếu giờ phút này dám cầu xin, e là chẳng giữ được cả cái mạng.
“Ý bệ hạ là đúng.”
Do dự một hồi lâu, Mạnh công công cuối cùng vẫn lựa chọn nhắm mắt làm ngơ.
“Mạnh công công!”
Từ phi hét lên một tiếng, giọng đã lạc đi. Nàng ta nằm mơ cũng không ngờ, Mạnh Thuần lại bỏ mặc nàng ta vào lúc này.
Phải biết rằng để lấy lòng thái giám này, bao năm qua nàng ta đưa biếu biết bao lễ vật, chất đầy cũng phải hai xe ngựa!
“Bệ hạ! Thϊếp vừa rồi chỉ là đùa giỡn với muội muội Dao Cơ một chút, tuyệt đối không có ác ý mà, bệ hạ!”
Từ phi nhào đến chân Chu Diễm, hoảng hốt níu lấy vạt áo người:
“Xin bệ hạ soi xét, nể tình cha mẹ thϊếp từng có công với nước, tha cho thϊếp một con đường sống!”
“Ngươi không nói thì trẫm còn quên mất, Từ gia quả thật che trời một tay, nghĩ gì là làm nấy, dám dở trò trước mặt trẫm, còn muốn khuấy đảo triều đình.”
Chu Diễm cúi xuống, lạnh lùng nhìn Từ phi đang hoảng loạn.
“Trẫm cũng đang nghĩ, hay là đổi quốc hiệu thành nước Từ luôn cho hợp lòng các ngươi.”
“Không! Không, thϊếp tuyệt đối không có ý đó, Từ gia cũng không hề có ý đó, bệ hạ!”
Từ phi càng nói càng rối, thấy thị vệ mang đao sắp bước tới bắt người, lập tức như rơi xuống vực thẳm.
Nàng ta vào cung đã năm năm, biết rõ Chu Diễm có bao nhiêu thủ đoạn tàn nhẫn. Người này bẩm sinh tàn bạo, thích nhất là hành hình tra khảo.
Từ ngày hắn lên ngôi đến nay, luật pháp nước Hạc Thừa cũng nghiêm khắc gấp mấy lần trước.
Chu Diễm thật sự nghiêm túc, tay nàng ta... lần này giữ không nổi nữa rồi!