Chương 8: Đoạn cổ tay (1)

Thấy rõ người tới là Dao Cơ, Thêu Diệp liền bật cười lạnh:

“Cũng chẳng có gì lạ, nhà ngươi trong tộc có cha mẹ thấp kém như thế, làm sao có thể dạy dỗ ra được cô nương tử tế chứ?”

“Ngươi...”

Liên Oanh giận không chịu nổi, định bước lên cãi lý, lại bị Dao Cơ đưa tay cản lại.

“Từ gia không chỉ từng khiến lão gia nhà ta bị giam, giờ còn dung túng đám nô tỳ lộng hành sỉ nhục người, thật đúng là càng ngày càng ngang ngược.”

Liên Oanh nghiến răng nói.

Dao Cơ thong thả xoay chiếc quạt tròn trong tay, giờ mới rõ tai họa giáng xuống Dao gia năm xưa đều do Từ gia gây nên.

Mà việc nàng bị ép vào cung, cũng khởi đầu từ đó.

Từ phi đứng tại chỗ, tay áo chắp lại, cúi mắt nhìn Dao Cơ đang tiến về phía mình.

Dao Cơ vốn nắm rõ những lễ nghi căn bản trong triều, động tác hành lễ vô cùng chuẩn mực.

“Bổn cung còn đang đoán là ai, thì ra là muội muội đấy à.”

Từ phi cười lạnh, liếc Thêu Diệp một cái:

“Thêu Diệp, ngươi vô cớ đυ.ng vào Chiêu phi nương nương, còn không mau tự vả miệng?”

Thêu Diệp bị chủ nhân quở trách, vội vã làm bộ giơ tay lên, nhưng tay còn chưa chạm má, đã bị Dao Cơ ngăn lại.

“Chỉ là một nha đầu nói năng không suy nghĩ, hà tất phải so đo. Nếu lỡ làm muội muội bị thương, tình nghĩa tỷ muội lại sứt mẻ.”

Trước kia Dao Cơ tính tình kín đáo, ít khi giao thiệp trong hậu cung, ra ngoài cũng chọn lối vắng người.

Ít nói, nhưng mạnh mẽ và độc lập, như thể không dính khói lửa trần gian.

Nay lại điềm tĩnh tự nhiên, khiến Từ phi có phần không thoải mái.

“Nghe nói chiều nay có yến tiệc ngoại bang, không biết sẽ náo nhiệt ra sao, Từ phi có dự không?”

Dao Cơ chỉ thuận miệng hỏi, ai ngờ Từ phi lại cười khẩy:

“Yến tiệc ngoại bang tuy quan trọng, nhưng trong hậu cung chỉ có Hoàng hậu nương nương, Kính phi, Hiền phi và bổn cung được tham dự. Có người ngay đến chút tự hiểu thân phận còn chẳng có, còn dám hỏi chuyện đó.”

Thêu Diệp đứng bên cũng cười hùa, đầy vẻ châm chọc.

Liên Oanh không kìm được.

Chủ tử nhà nàng xưa nay tính tình mềm mỏng, chưa từng đôi co với ai nửa câu. Luôn lấy nhẫn nhịn làm đầu, nhưng giờ đã khác.

Chỉ cần buổi lễ tối nay thành công, được sủng hạnh thì chuyện phong làm Quý phi chỉ là sớm muộn.

Lúc ấy, một kẻ thấp kém như Từ phi sao còn dám lớn tiếng trước mặt chủ tử?

Nghĩ đến đây, Liên Oanh ưỡn thẳng lưng:

“Có gì ghê gớm? Nương nương nhà ta vốn thích yên tĩnh, chứ nếu chịu mở miệng, đến cả khi không có ghế, bệ hạ cũng sẽ khiến kẻ đức mỏng vô năng phải nhường chỗ!”

“Gan to lắm! Trước mặt Từ phi nương nương còn dám ăn nói ngông cuồng như thế?”

Thêu Diệp nổi giận, vung tay định đánh, nhưng lại bị Dao Cơ ngăn lại.

“Cô nương này từ nhỏ đã quen tuỳ hứng, nói năng chẳng lựa lời thôi. Cô nương Thêu Diệp chẳng phải cũng vừa mới như thế sao?”

Dù miệng cười, nhưng lời Dao Cơ chẳng hề nể nang:

“Nếu đã muốn so đo, chỉ e cô nương nên làm gương trước, chịu phạt mới phải.”

“Hừ! Chủ tớ đều đáng ghét! Cũng chỉ là ỷ vào việc tối nay có thể được lật thẻ bài nên mới đắc ý thôi!”

Từ phi vốn chẳng phải người tử tế, thấy cung nữ bên mình bị lép vế, liền chẳng buồn giữ thể diện.

“Lên được long sàng cũng là bản lĩnh của chủ tử ta, đâu như người, vào cung đã năm năm mà vẫn không có con!”

Liên Oanh nhẫn nhịn bao nhiêu năm, nay có dịp xả giận, nói một hơi cũng chưa đã:

“Mỗi năm thấy bệ hạ chỉ đếm trên đầu ngón tay, nếu không phải dựa vào Từ gia có công, e là ngay cả cái danh phi cũng không giữ nổi!”

“Càn rỡ!”

Gương mặt Từ phi vốn điềm đạm giờ đã không nhịn được mà vặn vẹo.

Chủ tớ Dao Cơ xưa nay luôn cúi đầu khúm núm, bị ép cũng chẳng dám phản kháng.

Nay lại như nổ pháo, hoàn toàn không xem nàng ta ra gì!

Còn chưa được thị tẩm mà đã như thế, nếu thực sự mang long thai, chẳng phải muốn cưỡi đầu cưỡi cổ Từ gia hay sao?

Từ phi tức giận, túm chặt lấy cổ tay Dao Cơ:

“Đồ nữ nhân hèn hạ! Hoàng hậu đã có Thái tử mười sáu tuổi, trong triều phần lớn đại thần đều ủng hộ. Ngươi cho dù mang thai thì đã sao?”

Dao Cơ cũng không giãy ra, chỉ khẽ lấy quạt che mặt, tỏ vẻ e thẹn:

“Ban ngày ban mặt, tỷ tỷ nói ra những lời như thế không sợ xấu hổ sao? Chuyện con cái, chẳng phải vẫn do bệ hạ quyết định ư? Muội nào dám nghĩ xa như vậy.”

Nói xong, nàng lại như vô tình mà bổ sung một câu:

“Tỷ tỷ nói thì... tất nhiên chẳng tính rồi.”

Thấy sắc mặt Từ phi tức đến vặn vẹo, trong lòng nàng lại thấy vui như mở hội.

“Xem ra ngươi cố tình muốn chống đối bổn cung!”

Từ phi nghiến răng ken két, tay càng siết mạnh:

“Phụ thân ngươi là kẻ mang tội, bổn cung chỉ cần một câu, là có thể đẩy ông ta trở lại ngục!”

Từ phi rất rõ điểm yếu của Dao Cơ, nhà mẹ chính là mối lo lớn nhất của nàng.