Chu Diễm cúi người, tùy ý xâm phạm.
Hắn tiến vào không gian vốn thuộc về sự yên ổn của Dao Cơ, chậm rãi chờ nàng phản ứng.
Hai người đứng gần nhau đến mức, nàng thậm chí có thể nghe rõ nhịp thở nặng nề của đối phương.
Ngay lúc Chu Diễm cho rằng Dao Cơ sẽ hoảng sợ giãy dụa, nàng lại bất ngờ bật cười, giọng mềm mỏng ngọt ngào.
Đôi mắt yêu kiều như tơ, má đỏ hây hây như hoa đào, ánh nhìn như muốn câu hồn đoạt phách khiến Chu Diễm ngây ngốc nhìn nàng, quên cả việc tiếp tục “công thành đoạt đất”.
Ngày trước Dao Cơ vốn là người nhút nhát, căm ghét dung mạo trời ban dễ gây họa, càng không có sức phản kháng với những rắc rối bủa vây.
Nàng luôn cúi đầu, ra sức giả vờ không thấy những ánh nhìn xung quanh, chỉ mong sống như người vô hình.
Nhưng hiện giờ, Dao Cơ đã khác. Nàng hiểu rõ làm thế nào để phát huy sức quyến rũ của bản thân, đặc biệt là khi sở hữu khuôn mặt khiến bao người mê đắm, lại càng dễ như trở bàn tay.
“Thế gian lòng người khó lường, nhưng một năm qua, thϊếp đã nhìn rõ.”
Nàng chủ động nắm lấy tay Chu Diễm, thân mật mà uyển chuyển.
“Bệ hạ đối với thϊếp thật sâu nặng tình nghĩa. Dù chưa thành viên mãn, cũng đã phong làm Chiêu phi, ban Sơ Ngọc cung, thưởng không tiếc tay, những ân sủng ấy khiến thϊếp không biết lấy gì báo đáp, chỉ có thể rơi nước mắt cảm ơn.”
“Khụ, ái phi, nàng quá lời rồi.”
Chu Diễm nghe vậy thì đỏ cả mặt.
Hắn quả thực đối xử không tệ với Dao Cơ, nhưng mỗi lần đến Sơ Ngọc cung đều cố tình nhắc đến tình cảnh đáng thương của nhà họ Dao trước mặt nàng. Một mặt lợi dụng tình thân để bức ép, một mặt ban ân sủng long trọng khiến nàng bị các phi tần khác đố kỵ xa lánh, trở nên cô độc trong hậu cung.
Trong tình cảnh sói hổ rình rập như thế, ngoài dựa vào Chu Diễm, Dao Cơ không còn con đường nào khác.
Nhìn mỹ nhân tuyệt sắc dần buông bỏ kiêu ngạo, vì hắn mà bất đắc dĩ nhún nhường, với Chu Diễm mà nói, đó là một trải nghiệm thuần phục hiếm có.
Hắn vốn ưa cảm giác chinh phục, càng là ngựa hoang khó thuần, càng khiến hắn thêm thỏa mãn.
Thế nhưng hôm nay Dao Cơ lại vì thế mà sinh lòng cảm kích, thật khiến hắn bất ngờ. Trong lòng hắn bỗng dâng lên chút chột dạ.
“Lúc nhỏ thϊếp từng đến miếu Nguyệt Lão thắp hương khấn nguyện, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong đời này có một người một lòng, từ nay thủy chung như một.”
Nói tới đây, Dao Cơ như chợt bừng tỉnh, vội vàng rút tay về, né người sang bên với dáng vẻ sợ hãi.
“Bệ hạ thứ tội, là thϊếp lỡ lời trong lúc nhất thời quên mình là ai.”
Chu Diễm vốn đã hơi thẹn, nay nghe giọng nàng nhẹ nhàng nói năng dè dặt lại càng thêm bất an.
“Ái phi nói gì thế, trẫm thề, dù có chuyện gì xảy ra, đời này quyết không phụ nàng...”
Lời còn chưa dứt, Dao Cơ đã vội vàng đưa tay bịt miệng hắn.
Chu Diễm thề thế nào nàng không quan tâm, nhưng nếu thật sự chọc giận trời xanh, dẫn sấm sét giáng xuống, thì nàng cũng sẽ bị vạ lây.
“Thân thể bệ hạ là quan trọng nhất, thϊếp hiểu lòng bệ hạ rồi.”
Nói ra mấy câu này, chỉ số cảm động trong đầu Chu Diễm liền ổn định quanh mức 85%.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Dao Cơ đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài với vẻ mặt đầy mong chờ.
“Giờ này thϊếp chỉ có một tâm nguyện: muốn được trải qua đêm động phòng như dân thường trong thiên hạ. Không biết bệ hạ có thể đáp ứng hay không?”
“Chuyện này...”
Chu Diễm hơi do dự.
Dù sao nghi lễ này chỉ dành cho hoàng hậu, nếu tùy tiện ban cho Dao Cơ, e rằng bọn người Lễ Bộ lại làm ầm lên.
“Thϊếp không cần những nghi thức rườm rà kia, chỉ muốn có một lần trùm khăn đỏ mà thôi.”
“Chuyện nhỏ, trẫm làm chủ!”
Chu Diễm cuối cùng cũng nhẹ nhõm. Nếu Dao Cơ là kiểu phi tử không hiểu chuyện, năn nỉ một hồi, có khi hắn đã mềm lòng mà đồng ý từ sớm, đến lúc đó không biết còn phiền phức đến mức nào.
Mỹ nhân của hắn, quả thật là người tốt nhất thế gian này.
“Vậy, bệ hạ có thể đi trước được không?”
Dao Cơ lấy chiếc quạt tròn trên giường, thẹn thùng che nửa khuôn mặt, đôi mắt đầy tình ý khẽ liếc nhìn hắn.
“Trước khi động phòng chính thức, tân lang cũng không được lén nhìn tân nương đâu.”
Một câu “Tân lang” khiến Chu Diễm từ đầu đến chân đều tê dại sung sướиɠ, hận không thể ôm lấy nàng mà cưng chiều cho thỏa.
Nhưng đúng lúc lý trí gần đứt đoạn, hắn vẫn cố gắng kiềm chế bản thân.“
Ái phi nói có lý, vậy trẫm... tối nay lại đến.”
Chu Diễm bước đi lưu luyến, như thể đang đi trên mây, mọi thứ đều đẹp đến không chân thực.
Mãi đến khi ra khỏi cửa Sơ Ngọc cung, bị cơn gió đầu hành lang thổi qua, đầu óc hắn mới dần tỉnh táo lại.
Nữ nhân này... chẳng lẽ đang cố tình kéo dài thời gian?
Chu Diễm vuốt cằm, bật cười đầy chờ mong.
Không sao, mặc kệ nàng giở trò gì, cuối cùng cũng không trốn được đêm nay.
Chỉ cần bữa tiệc đêm đủ phong phú, hắn cũng không ngại chuẩn bị chu đáo thêm một chút.
Tiễn bước Chu Diễm, Dao Cơ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không tìm cớ thoát thân, e rằng vừa rồi thật sự khó tránh được ma chưởng.
Hiện tại tạm thời giành được chút thời gian, nàng phải nghĩ cách khác để vượt qua cửa ải đêm nay.
Dao Cơ cẩn thận đến bên cửa thử một lần, phát hiện kết giới đáng ghét kia đã biến mất.
Nàng có thể rời khỏi Sơ Ngọc cung!