Chương 38: Mặt trời mọc (1)

Toàn thân đầy máu, hơi thở lạnh toát, Dao Cơ khó nhọc quay đầu lại, vừa trông thấy đôi mắt kia như ánh trăng rọi qua kẽ trúc, la bàn trong tay nàng lập tức rơi xuống đất.

Người kia bước ra từ dưới bóng cây, hai tay để sau lưng, khuôn mặt theo từng bước chậm rãi tiến đến mà dần hiện rõ dưới bầu trời đêm mùa hạ.

Không phải Cố Trinh thì còn ai vào đây.

Khóe môi hắn khẽ cong lên, cúi người nhặt lấy la bàn, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng búng vào kim chỉ, vật nhỏ màu đỏ ấy quay vòng cuồng loạn một hồi, sau đó lại lần nữa chỉ về hướng thác nước.

“Nước dẫn đường, chứ không phân rõ phương hướng, nó chỉ biết dắt nàng đến nơi gần nguồn nước nhất thôi.”

Cố Trinh thong thả giới thiệu công dụng của vật nhỏ này, cứ như thật lòng muốn dạy nàng cách dùng.

Dao Cơ muốn chạy, nhưng nàng biết, chỉ bằng đôi chân mình, chỉ sợ chưa kịp bước ra hai bước đã bị tên nam nhân quỷ mị này bắt lại.

So với việc như ruồi mất đầu, hoảng loạn cả ngày, chẳng bằng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

“Cái đồ chơi này ở ngoài chợ không có bán đâu, là ta rảnh rỗi làm chơi. Nếu nàng thật sự thích thì tặng nàng đấy.”

Cố Trinh bước đến gần hai bước, kéo tay Dao Cơ lại, nhét thủy la bàn vào lòng bàn tay nàng, giọng nói ôn hòa, tay hắn dịu dàng đè lên tay nàng, làm nàng bất giác siết chặt lấy vật ấy.

Một lúc lâu sau, hắn mới buông ra, đứng trước mặt nàng, lần này mang theo sự nghiêm túc chưa từng thấy, chăm chú nhìn Dao Cơ.

Từ trên xuống dưới, từng chi tiết một đều không bỏ qua, như thể muốn dùng ánh mắt mà lột da, nghiền xương, nuốt nàng vào bụng.

“Thật là một mỹ nhân, chỉ tiếc là trong lòng thì lại hiểm độc đến khó tin.”

Cố Trinh lộ vẻ tổn thương, tay che lấy ngực, trông như đứa trẻ bị bỏ rơi trong cơn mưa.

“Ta đối đãi nàng tốt như vậy, thậm chí muốn móc tim phổi ra dâng lên cho nàng, tại sao chứ?”

Dao Cơ nhắm mắt, cố điều chỉnh hơi thở.

Có gì ghê gớm đâu, cùng lắm thì làm lại từ đầu.

Nàng sẽ không sợ. Trước mặt người này, hắn vốn không đáng để nàng sợ.

Không đáng sợ... không đáng sợ...

“Lòng dạ ta ra sao, chẳng phải ngươi đã sớm nhìn thấy rồi sao?”

Mở mắt ra lần nữa, Dao Cơ đã không còn vẻ hoảng loạn. Sắc mặt nàng bình tĩnh, như thể đang ngồi cùng hắn tán gẫu chuyện nhà.

Cố Trinh khẽ cúi người, khóe môi càng cong lên:

“Bộ dạng này của nàng, so với khi trước ở cùng ta thật khác quá nhiều. Hay là... đây mới là gương mặt thật sự của nàng?”

Thật là một cú phản đòn thâm hiểm. So với Dao Cơ, hắn giống như một thiếu niên ngây thơ bị lừa gạt.

Thấy Dao Cơ im lặng, Cố Trinh hơi nghiêng đầu, cằm hất về phía tay áo nàng:

“Vừa rồi sao không ra tay? Sợ à?”

Dao Cơ siết chặt chuôi dao trong tay hơn một chút:

“Thì ra ngươi giả vờ bất tỉnh? Ngươi đã sớm biết ta hạ thuốc vào đồ ăn!”

Cố Trinh bất đắc dĩ xoa trán:

“Nàng xem thường ta quá rồi. Mùi vị món kia quá rõ ràng, thuốc kia dù có trộn lẫn cũng không thể che hết. Chỉ cần nhìn màu sắc là biết có vấn đề rồi.”

Dao Cơ: ...

Chỉ có yêu quái mới ngửi ra được. Món cá kia nàng nướng cháy đen như than, lại còn phối với củ mài ngọt, cùng vài món khác... đúng là tổ hợp tử thần.

Nói cho cùng, có khi độc tính của đám thức ăn ấy còn mạnh hơn thuốc an thần kia gấp mấy lần.

Dạ dày hắn không biết làm bằng gì, ăn từng ấy thứ mà chẳng hề hấn gì!

“Vậy tại sao ngươi...”

Dao Cơ không hiểu nổi hắn đang tính toán gì. Khi "Liên Oanh" trói hắn, thủ pháp cực kỳ chắc chắn, lại còn quấn mấy vòng, kín như bưng. Nàng tận mắt chứng kiến.

Khi ấy, dao của nàng đã kề sát cổ hắn chưa đến nửa tấc, chỉ cần hơi dùng lực, người này đã về chầu trời rồi.

Chẳng lẽ hắn thật sự tự tin tới mức có thể thoát khỏi mọi trói buộc trong nháy mắt, rồi phản đòn chế trụ nàng?

“Nói thật, nếu khi ấy nàng có dũng khí đâm xuống, có lẽ ta còn thấy vui hơn.”

Cố Trinh hiếm khi để lộ vẻ u sầu, ánh mắt như mù mờ, nhìn nàng chằm chằm, dường như muốn cuốn lấy thân ảnh nàng vào vực sâu không đáy.

“Sao? Chẳng lẽ ngươi cũng giống bọn họ, muốn biến ta thành thứ không buồn không vui, bị làm thành ‘tác phẩm’, tồn tại mãi mãi trên đời này dưới một hình dạng khác?”

Dao Cơ hừ lạnh, nhìn đồng tử hắn dần phóng to vì kinh ngạc.

“Dao Cơ, nàng còn thú vị hơn ta tưởng.”

Cơn ngạc nhiên chỉ thoáng qua, hắn cúi đầu bật cười khẽ, lắc đầu thở dài.

Như một kẻ lữ hành mỏi mệt dạo khắp nhân gian tìm kiếm vật quý, đến khi buông xuống nghỉ chân, lại phát hiện đóa hoa đá mà mình tìm kiếm, từ đầu đã nở lặng lẽ dưới chân mình.

“Nàng là người duy nhất trên đời này mà ta không thể nhìn thấu.”

Cố Trinh chống tay lên trán, bật cười:

“Khi nào biết trong người mình có độc, khi nào phát hiện Hà Dịch Đan nằm trong tay ta, rồi khi nào nhận ra bí mật của Nhân Dũng... Ta thấy nữ nhân tên Liên Oanh ấy đóng giả rất giống, rốt cuộc là lộ ở chỗ nào?”

“Kẻ ngu ngốc thì lúc nào cũng có vô số thắc mắc, ta không định trả lời từng câu một đâu.”

Dao Cơ lùi từng bước, ngày càng gần bờ sông.

“Vậy thì thế này đi, chúng ta đổi lại ta hỏi, nàng đáp, thế nào?”

Cố Trinh như mèo vờn chuột, chầm chậm ép sát Dao Cơ, từng bước một cắt đứt đường lui của nàng.

“Ngươi là kẻ dối trá, ta không tin lời ngươi nói.”

Cho đến khi lui thêm một bước nữa sẽ rơi xuống dòng nước xiết, Dao Cơ rốt cuộc dừng lại.

Cố Trinh vuốt nhẹ ngón tay cái, sau đó giơ tay ra: “Vậy thì móc ngoéo đi, ai nói dối thì chặt ngón út, chịu không?”

Dao Cơ: Chỉ cần bị ngươi chạm vào, ta còn muốn tự mình chặt luôn...

Hai ngón tay bị hắn cứng rắn kéo lại, dính sát vào nhau, toàn thân Dao Cơ như bị xiềng xích vô hình trói chặt, dù bao lần sống chết xoay vòng, cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tay của kẻ này.

Tốt thôi, chẳng phải cũng chỉ là trò chơi sao?