Chương 34: Ninh thần (1)

“Được, ta đồng ý với nàng.”

Bị Cố Trinh ôm chặt vào lòng, Dao Cơ cảm nhận được cánh tay hắn dần siết lại, trong l*иg ngực hắn, nàng nghe rõ nhịp tim nam nhân đang dần dần tăng tốc.

Giá trị rung động: 90%.

Mức độ nguy hiểm: 60%.

Dao Cơ mềm nhũn tựa hẳn vào người hắn, đuôi khẽ quấn lấy, mười ngón tay cuối cùng cũng đan chặt vào nhau.

Cố Trinh nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn lại, không nhịn được siết người trong lòng chặt hơn mấy phần.

Trên người hắn mang theo hơi lạnh thanh mát của rừng tùng sau cơn mưa, đầu ngón tay cũng nhờ nàng đến gần mà ấm dần lên.

Ngược lại, Dao Cơ dù đã khoác thêm một lớp áo ngoài, vẫn không nhịn được run rẩy hắt hơi một cái, như thể nhiệt độ trên người nàng đều truyền sang hắn cả.

Cố Trinh thương xót, cởϊ áσ ngoài của mình khoác lên người nàng:

“Bên ngoài lạnh, trở vào thôi.”

Đó là thứ duy nhất trên người hắn lúc này có thể giữ ấm.

Bữa tối là do Dao Cơ tự tay vào bếp nấu. Tuy rằng bếp lò cổ khá phiền phức, nhưng có Giả Liên Oanh ở bên phụ giúp, cũng tạm coi là xoay xở được.

Nghe nàng loay hoay trong bếp nửa ngày, Cố Trinh thật sự bắt đầu mong chờ, mấy lần định vào giúp nhưng lần nào cũng bị nàng vội vàng ngăn lại.

“Không được, bữa cơm này ta nhất định phải tự tay làm, không cần ngươi giúp!”

Dao Cơ dùng thân hình mảnh khảnh chặn cửa lại, Cố Trinh cố ý né trái né phải trêu chọc khiến nàng cuống lên, liếc mắt nhìn một cái liền thấy khói bốc lên mù mịt, lại nghe mùi khét đâu đây.

“Được rồi, ta không nhìn nữa, miễn sao được ăn cơm nóng là được rồi.”

Cố Trinh bất đắc dĩ lắc đầu, quay về thư phòng sắp xếp lại hộp thuốc.

Chờ khoảng một canh giờ sau, Dao Cơ cuối cùng cũng bưng món cá được nấu đến nỗi nhìn chẳng ra hình dạng tới tìm hắn.

Đi sau là gà rừng hầm nấm, đậu hũ chiên cùng một nồi cháo không rõ nổi thành phần.

Dao Cơ tự tin giới thiệu: món đó là củ mài nấu đường, ngọt mà không ngấy, xem như món ngọt sau bữa chính.

Cố Trinh dùng muỗng xúc một miếng to đưa vào miệng, nhai mãi, cuối cùng nuốt xuống mà mặt không đổi sắc.

“Thế nào? Mùi vị thế nào?”

Dao Cơ không tự giác siết tay lại, lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.

“Ha ha, đúng là món ngọt thật. Không ngờ nàng nấu ăn giỏi vậy, xem ra sau này ta có lộc ăn rồi!”

Cố Trinh cười tươi rói, ăn liền ba miếng, thoắt cái đã hết hơn nửa đĩa.

Dao Cơ nhìn mà cổ họng khô khốc, chẳng nói nổi câu gì.