Dao Cơ trở về phòng rửa mặt sơ qua, giấu kỹ chuông gió, rồi tính toán thời gian, khoác áo ngoài, giả vờ đi thăm Liên Oanh, đứng chờ ở cổng sơn trang.
Ước chừng qua nửa chén trà nhỏ, thân hình gầy gò của Cố Trinh từ trong màn sương dày đặc dần hiện ra.
Sắc mặt hắn trông không tệ, đặc biệt là khi nhìn thấy Dao Cơ, sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt lập tức chuyển thành vui mừng sâu sắc.
“Nơi này gió lớn, sao nàng lại đứng đây chờ?”
Hắn xoa xoa đầu ngón tay đỏ ửng vì lạnh, sợ hơi lạnh trên người làm nàng khó chịu, nên không dám lại gần quá.
Dao Cơ không muốn để hắn gọi mình là nương nương, chỉ cười nhẹ vài tiếng, thế là Cố Trinh đã vui vẻ đồng ý.
“Còn nói gì nữa, ngươi ăn mặc phong phanh như vậy mà đã xuống núi, lỡ đâu nhiễm lạnh thì phải làm sao đây?”
Dao Cơ tức giận ném áo khoác cho hắn:
“Lớn bằng ngần này rồi, mà cũng không biết tự chăm sóc bản thân.”
Cố Trinh bật cười.
Bị mắng kiểu này, hắn cảm thấy giống như là chuyện đã xảy ra mấy trăm năm trước rồi.
“Nàng quên rồi à, dưới chân núi bây giờ vẫn còn là mùa hè, nóng đến mức ngay cả quạt cũng chỉ quạt ra hơi nóng, chỉ là trên núi chênh lệch nhiệt độ ngày đêm quá lớn thôi...”
“Chính vì lạnh nóng thất thường nên mới dễ sinh bệnh nhất! Ngươi đó, uổng cho làm thầy thuốc, chỉ biết lo cho người ta, sao chẳng biết thương lấy thân mình một chút!”
Dao Cơ trách mắng rất giỏi, chỉ nói mấy câu mà đã khiến Cố Trinh phải chắp tay đầu hàng.
Nàng biết, Cố Trinh chính là chịu không nổi kiểu quan tâm nửa giả nửa thật này.
Vừa cứng rắn lại vừa dịu dàng, vừa nghiêm lại vừa lo, ân cần từng chút, đều khiến hắn rung động.
Hơn nữa, mức độ nguy hiểm vẫn chỉ dừng lại ở sáu phần, chưa hề tăng thêm.
Cố Trinh vẫn muốn gϊếŧ nàng, nhưng lại không nỡ để việc đó xảy ra quá sớm.
Hắn rất hài lòng với tình trạng hiện tại, thậm chí còn có phần yêu thích.
Nơi này là sơn trang chỉ có những người như hắn tồn tại, tối đen như mực, không ai để ý đến ánh sáng leo lét từ đèn dầu.
Mỗi lần Cố Trinh ra ngoài rồi trở về, đều là đi từ màn sương mù trở lại bóng tối, ăn vài miếng cơm lạnh rồi ngủ luôn.
Nhưng hôm nay, đèn đá bên đường đều phát ra ánh sáng cam ấm áp, kéo dài mãi đến hành lang nơi có tiếng chuông vang vọng.
Có người đã thắp đèn, soi đường hắn trở về nhà.
“Chữa bệnh dưới chân núi có thuận lợi không? Vị lão nhân đó bệnh đỡ hơn chưa?”
Dao Cơ vừa gặp đã vội vàng hỏi, hoàn toàn không để ý rằng Cố Trinh đã cẩn thận khoác áo ngoài cho nàng.
“Bệnh đến như núi đổ, sao mà khỏi nhanh như vậy được? Nhưng ta đã kê thuốc rồi, chắc chừng sáu bảy ngày nữa sẽ đỡ.”
Cố Trinh đáp, giọng điệu đầy tự tin.
Dao Cơ vươn tay gỡ chiếc hộp thuốc trên lưng hắn xuống, Cố Trinh còn hơi do dự, nàng đã chẳng buồn liếc mắt mà đưa luôn cho "Liên Oanh".
Mối lo thoáng qua trong lòng như ngọn đuốc giữa gió, chỉ chớp mắt đã tắt ngấm.
“Lần này xuống núi, ngươi có tìm hiểu được tin tức gì về nhà ta không? Tân hoàng không làm khó phụ thân ta chứ?”
Dao Cơ dường như lúc này mới phát hiện áo đã khoác lên người mình, vội định cởi ra, nhưng bị Cố Trinh kéo tay giữ lại, tiếp tục dắt đi về phía trước.
Bàn tay hắn vừa nãy đã xoa thật lâu, lúc này vẫn còn ấm, kéo tay nàng cũng không thấy lạnh, như thể giúp nàng trấn an tâm thần.
“Rốt cuộc vẫn còn thánh chỉ của tiên đế để lại, trong triều dù có người bất mãn, cũng bị phe cánh của Thái hậu đè xuống rồi.”
Cố Trinh nhẹ nhàng an ủi, thấy sắc mặt Dao Cơ dịu đi một chút, liền đổi giọng:
“Chỉ là lệnh truy bắt nàng vẫn còn, bên ngoài vẫn chưa an toàn.”
“Đúng là âm hồn không tan! Chu Diễm đã chết rồi, sao con hắn vẫn không buông tha ta!”
Dao Cơ vừa tức vừa lo, theo bản năng siết chặt tay Cố Trinh thêm mấy phần:
“Ngươi nói xem, quan binh có tìm được đến đây không?”
“Yên tâm, con đường lên núi chỉ có ta biết. Người ngoài vào đây, trong sương mù không thấy năm ngón tay, chỉ biết đi lòng vòng tại chỗ, cuối cùng lạnh chết đói chết thành oan hồn thôi.”
Khóe miệng Cố Trinh khẽ nhếch lên nụ cười lạnh, ánh mắt trầm xuống, lặng lẽ quan sát phản ứng của Dao Cơ.
Chỉ thấy nàng hơi thả lỏng chân mày, nhưng rồi không hiểu sao lại cau chặt trở lại, thậm chí còn dừng bước.
Cố Trinh cũng để mặc nàng dừng, buông lỏng bàn tay đang dắt nàng.
Sự ấm áp nơi môi dần tan biến, bàn tay từng ấm áp cũng âm thầm trở nên lạnh lẽo trở lại.
“Sao thế?”
Giọng hỏi của Cố Trinh như thể mang theo cái lạnh thấu xương.
Nàng muốn bỏ trốn.
Nàng muốn bỏ trốn.
Nàng muốn bỏ trốn...
Ba chữ ấy như lời nguyền vang lên trong đầu, dày vò từng dây thần kinh nhạy cảm của Cố Trinh.
Mỗi biến đổi nhỏ nhất trên khuôn mặt Dao Cơ đều khiến hắn như ngồi trên đống lửa.
Muốn hỏi đúng không? Cứ hỏi đi.
Nàng chẳng phải vẫn muốn rời khỏi đây sao? Vậy sao còn chưa hỏi hắn lối ra khỏi sương mù là gì?
Hỏi đi.
Đừng do dự.
Hỏi đi...
Đầu Cố Trinh hơi nghiêng sang một bên, khóe môi không biết từ lúc nào đã lại hiện lên nụ cười ôn hoà, nho nhã.
Chỉ cần nàng hỏi ra, thì sẽ không còn phải canh cánh mãi trong lòng nữa.
Quả nhiên, hạnh phúc vẫn là thứ phải nắm chặt mới giữ được.
Chỉ cần giữ nàng mãi bên mình, thì nàng không cần có bất kỳ ý nghĩ gì khác, chỉ cần ở cạnh hắn là đủ rồi...
Tay giấu trong tay áo đã bắt đầu ngọ nguậy, thiếu nữ trước mặt chẳng có chút phòng bị, chỉ cần hắn ra tay một chút, nàng sẽ mãi mãi thuộc về hắn.
Giây phút chờ đợi khoái lạc tột cùng, cuối cùng cũng đến.
Mỹ nhân Dao Cơ của hắn, vì sao lại cứ do dự mãi không nói?
Hỏi đi...
Hắn bắt đầu không chờ nổi nữa.
“Ngươi...”
Ánh mắt Dao Cơ hoảng loạn, nhìn quanh bốn phía, do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng như hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào hắn.
“Ngươi sau này, có thể đừng xuống núi nữa được không?”
Gió lạnh gào thét, như dã thú bị đói lâu ngày gầm lên, xẹt ngang qua hai người rồi tan vào màn đêm tối tăm giữa núi rừng trùng điệp.
Đèn l*иg Giả Liên Oanh cầm bị gió thổi tắt, chỉ còn lại hai ngọn đèn đá mờ mờ bên đường, ánh sáng lắc lư chiếu lên gương mặt tuấn tú của Cố Trinh, khiến vẻ mặt hắn trở nên âm u, khó đoán.
“Cái gì?”
Giọng Cố Trinh khàn khàn, như cố nén một điều gì đó cháy bỏng trong lòng.
Dao Cơ cúi đầu, như thể vừa phạm phải điều gì sai trái, dùng đầu ngón tay mảnh khảnh chậm rãi kéo tay hắn trở lại.
“Ngày đó ngươi cứu ta ra khỏi hoàng cung, nếu bị người khác nhìn thấy thì sao? Tân hoàng muốn lấy mạng ta, ngươi cũng sẽ bị vạ lây.”
Giọng nàng mềm mại, còn mang theo tiếng nức nở cố nén:
“Ta sợ lắm, sợ ngươi đi rồi sẽ không về nữa. Cố Trinh, xem như ta cầu xin ngươi, có thể hay không... mãi mãi ở bên ta?”.