Chương 31: Khen thưởng (2)

【Người chơi Dao Cơ, xin trả lời: có hối hận không?】

Thấy nàng mãi im lặng, hệ thống bắt đầu mất kiên nhẫn, lại một lần nữa thúc giục.

Là người nắm quyền tuyệt đối trong trò chơi, đây là lần đầu tiên nó gặp phải một người chơi dám thẳng thừng làm trái ý nó.

Tâm trí Dao Cơ đang rối bời dần dần bình tĩnh lại.

Nàng không muốn ngủ với Chu Diễm. Dù là ông trời cũng đừng mong ép được nàng.

Nàng không đi theo cốt truyện chính. Không muốn là không muốn.

“Ta, không hối hận.”

Sau một khoảng lặng rất dài, đến mức Dao Cơ nghĩ hệ thống bực quá mà nổ tung, giao diện trò chơi đột ngột hiện ra trước mắt nàng.

Tất cả dòng chữ lơ lửng giữa không trung, xoay vòng một lúc rồi thay đổi hoàn toàn, chuyển sang nội dung mới.



【Căn cứ vào nguyện vọng của người chơi Dao Cơ, hiện nay điều chỉnh quy tắc trò chơi như sau:】

【Người chơi không cần hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ cốt truyện nào, mỗi ngày sống sót sẽ được thưởng 10 điểm hành động.】

【Cửa hàng vật phẩm giữ nguyên như cũ.】

【Người chơi được hồi sinh vô hạn số lần.】



Âm thanh thông báo vang lên bên tai liên tục, khiến tim Dao Cơ đập nhanh không kiểm soát nổi.

【Người chơi Dao Cơ đã mất đi cơ hội lựa chọn lại độ khó. Hãy tận hưởng hết “niềm vui” mà chế độ địa ngục mang lại.】

【Chúc ký chủ chơi game vui vẻ.】

Sau một trận quay cuồng trời đất, bóng tối bao phủ. Dao Cơ mở bừng mắt lần nữa.

Bài trí quen thuộc, Liên Oanh quen thuộc, cùng với giọng nói quen thuộc vang lên:

“Nương nương? Nương nương?”

Dao Cơ hít sâu một hơi, cố chịu đựng sự khó chịu trong người, từ trên giường ngọc chống tay ngồi dậy.

Nàng đã quay lại ngày đầu tiên tỉnh dậy tại Tình Sương sơn trang.



Những kẻ điên có hai loại: bẩm sinh và do hoàn cảnh tạo nên. Dao Cơ đoán rằng Cố Trinh thuộc loại thứ hai.

Những người quá cố chấp với cái đẹp hoặc không thể quên đi một ai đó, thường là do từng trải qua nỗi đau sâu sắc vì không thể có được điều mình muốn.

Giống như nắm cát trong tay càng sợ mất càng phải nắm chặt.

Cố Trinh quan sát quá tinh tế, chắc chắn đã phát hiện ý định rời khỏi sơn trang của nàng.

Chuỗi hành động dò xét liên tiếp khiến hắn cảm thấy bất an cực độ.

Việc nàng phát hiện ra mật thất ở viện phía tây chính là giọt nước làm tràn ly.

Nếu nàng biết an phận, có lẽ hắn cũng không ra tay nhanh đến vậy.

Cái hắn yêu, là con người sống thật bằng da bằng thịt. Dù tay nghề làm “nhộng người” của hắn có cao đến đâu, thì cũng chỉ có thể tạo ra một bản sao như Liên Oanh chứ không phải người hắn muốn kề cận.

Chứng cứ rõ ràng là khi hệ thống cho xem bức ảnh kia, gương mặt Cố Trinh không hề có lấy một chút biểu cảm hạnh phúc.

Ngày đi leo núi và ngắm thác, thân thể Dao Cơ đã có triệu chứng trúng độc. Từ đó suy ra, tính từ lúc nàng tỉnh dậy, chất độc trong người sẽ phát tác trong vòng bốn ngày.

Nàng cần giữ cho Cố Trinh yên lòng, trong bốn ngày đó tìm ra cách công lược hắn đúng đắn, đoạt thuốc giải, rồi trốn thoát.

Dao Cơ vỗ nhẹ mặt mình vài cái, rồi đi đến dược phòng gặp Cố Trinh. Trên tai, nàng cố tình đeo lại đôi khuyên ngọc mà bản sao Liên Oanh từng đeo.

Ánh mắt Cố Trinh dừng rất lâu trên vành tai nàng, mượn cớ uống trà để che đi vẻ mặt hài lòng.

Cái mong muốn nhỏ bé bệnh hoạn đó của hắn, cuối cùng cũng đã được thoả mãn.

Nếu hắn cần người bên cạnh, Dao Cơ sẽ làm người đó cho hắn.

Dù hắn đi đâu, nàng cũng tìm cớ bám theo, nói rằng vừa mới thoát chết, tâm thần bất ổn, phải ở gần hắn mới thấy yên tâm.

Sự ỷ lại quá mức ấy khiến Cố Trinh cảm thấy vô cùng dễ chịu. Hắn thậm chí thấy bản sao Liên Oanh trở nên phiền phức, chẳng bao lâu liền bỏ qua.

Dao Cơ phát hiện, những “người nhộng” khác chỉ phản ứng khi nghe tiếng Cố Trinh. Ngoài Liên Oanh ra, các bản sao khác chỉ hiểu được mệnh lệnh đơn giản như:

Quét dọn, nấu cơm, giặt đồ...

Nàng từng thử ra lệnh cho bọn họ, nhưng họ chỉ ngơ ngác cúi đầu hành lễ, không có bất kỳ phản ứng nào khác.

Cả Tình Sương sơn trang, chỉ có bản sao Liên Oanh thật sự nghe lời nàng.

Ở bên Cố Trinh, Dao Cơ luôn đóng vai một cô gái ngây thơ, trong sáng như tờ giấy trắng.

“Này, quyển y thư này viết cái gì vậy?”

“Người ta châm cứu có đau không thế?”

“Cố Trinh, tay nghề nấu ăn của ngươi thật giỏi!”

Cố Trinh không chống đỡ nổi sự dịu dàng giả vờ kia, dần dần mềm lòng, từ nghi ngờ trở nên dịu dàng, chân thật.

Thậm chí ánh mắt nhìn nàng cũng đầy cưng chiều, hắn còn không chịu nổi lời nàng năn nỉ, đọc mấy quyển y thư nhàm chán ru nàng ngủ.

Cố Trinh không hề biết, Dao Cơ có hiểu biết sơ lược về y học và dược liệu.

Thế nên, khi hắn đọc đến câu “dùng thanh ngự vật”, còn tưởng người đẹp trên giường thật sự bị giọng nói ấm áp của hắn dỗ ngủ.

Trong mắt Cố Trinh, quyển sách ấy chỉ là thứ Dao Cơ tiện tay lấy từ trên bàn, không hề suy tính kỹ càng.

Hắn càng không ngờ, nội tâm Dao Cơ mạnh mẽ đến mức nào.

Dù đối mặt với người từng khiến nàng khϊếp sợ đến tận xương tủy, nàng vẫn có thể nở nụ cười tươi như hoa.

Dù Cố Trinh từng dùng đôi tay đó bóp chặt cổ nàng, nhưng khi hắn đưa điểm tâm, nàng vẫn có thể thẹn thùng mà ăn hết.

Nàng nhẫn nhịn, âm thầm chờ đợi. Và giờ đây, nam nhân kín đáo đến từng lỗ chân lông kia cuối cùng đã hoàn toàn buông bỏ phòng bị với nàng.