Dao Cơ núp sau một cây cột gỗ, hé đầu nhìn ra. Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh lùa qua, thổi tan phần nào hơi nước phủ trên mặt suối.
Tạ ơn trời đất, mấy người hầu kia đều ngâm toàn thân dưới nước, mỗi người chỉ để lộ đầu lên khỏi mặt suối.
Từng cái đầu tròn tròn nổi lên như củ cải xếp hàng, tạo thành một cảnh tượng kỳ dị khó tả.
Không biết con sóc nghịch ngợm từ đâu nhảy qua hàng rào, phát ra tiếng sột soạt trên mái ngói.
Nhưng chẳng ai trong số đó có phản ứng.
Tựa như tất cả đã ngủ say, chẳng còn biết gì nữa.
Dao Cơ nín thở quan sát thêm chừng một nén nhang, phát hiện hơn hai mươi người ấy không ai động đậy, như thể sẽ cứ thế ngâm mình đến sáng.
Nàng thử thăm dò bằng cách ném một viên đá nhỏ xuống nước, thấy không ai phản ứng thì dũng khí cũng tăng lên.
Thảo nào đêm qua, cả sơn trang trống rỗng không một bóng người. Thì ra... tất cả đều tập trung tại đây.
Liên Oanh đến muộn một chút nên ngồi ở vị trí gần rìa.
Dao Cơ từ từ cúi người, chăm chú nhìn vết rách trên khóe miệng nàng ta một lúc lâu, cuối cùng vươn tay run rẩy chạm tới.
Nếu "giả Liên Oanh" thật sự không có cảm giác, thì việc làm này hẳn cũng sẽ không bị phát hiện.
Khi Dao Cơ nâng nhẹ mép mặt nạ, chậm rãi và thận trọng xé từng chút một, toàn thân nàng như căng lên cực độ...
Chiếc mặt nạ chuyển động theo cảm xúc, không rõ được làm bằng chất liệu gì, vừa xé ra lập tức chuyển sang màu trắng ngà, rồi ngay sau đó trở nên khô cứng như vảy cá.
Rất giống quá trình rắn lột da.
Toàn thân Dao Cơ tê rần, cố nén cơn ghê tởm mà xé nốt chỗ cuối cùng còn dính lại, lập tức ném phứt cái thứ quỷ quái ấy ra thật xa.
Cuối cùng nàng cũng thấy rõ gương mặt thật của kẻ giả mạo Liên Oanh.
Đó là một nữ nhân lớn tuổi hơn Liên Oanh một chút, khoảng chừng hai mươi, làn da trắng nhợt giống hệt Cố Trinh, môi cũng hoàn toàn không có chút máu.
Không chỉ có nàng ta, những người hầu còn lại cũng đều mang dáng vẻ y hệt như vậy.
Rõ ràng đang ở bên suối nước nóng đầy hơi nóng bốc lên, nhưng Dao Cơ lại không kìm được mà ôm chặt lấy thân mình.
Những người này... thật sự còn sống sao?
“Khà khà...”
Một tràng cười khẽ kỳ quái vang lên từ phía sau, chưa kịp để Dao Cơ phản ứng, nàng đã bị một đôi tay với ác ý đẩy mạnh từ phía sau!
Dao Cơ hoảng hốt, nhưng không hề hét lên, chỉ cuộn chặt người lại, tim như ngừng đập!
Vừa ngã xuống, đám người hầu vốn đứng yên bỗng bị va phải mà ngã trái ngã phải, mỗi lần nàng vung tay hay chạm phải đều là những thân thể ẩm ướt và sống động!
Nỗi sợ hãi khiến Dao Cơ lập tức vận hết sức lực, điên cuồng vung nước, giãy giụa tìm cách trở lại bờ. Nhưng đúng lúc nàng vừa ngẩng đầu, lại trông thấy kẻ giả mạo Liên Oanh đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Phần ngực của ả trống rỗng, chỉ còn lại khung xương đen sì như than, gắn liền với cổ họng và tứ chi. Xung quanh cơ thể nổi đầy những loại thảo dược không rõ tên cùng các sợi dây lạ.
Dao Cơ suýt nữa thì ngất lịm, cố gắng hết sức mới kiềm lại được cơn buồn nôn. Đúng lúc đó, từ bờ vang lên một tràng cười sằng sặc.
“Ha ha ha, ngươi đẩy mạnh thật đấy! Liên Oanh, đau không?”
Cố Trinh vịn vào gốc cổ thụ mà cười ngặt nghẽo, vừa cười vừa vỗ vào thân cây khiến lá rụng lả tả.
Liên Oanh đang nhắm chặt mắt nghe thấy tiếng hắn lập tức mở mắt ra, giọng ngọt ngào đáp:
“Nô tì không đau.”
Dao Cơ thật sự sắp phát điên, dốc hết sức đẩy những “thứ” đang bám vào người mình ra, rồi gần như lăn lộn trốn lên bờ!
Có mấy người hầu sau khi mất thăng bằng thì trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước, l*иg ngực bị moi rỗng, nhét đầy thảo dược, sau đó dùng chỉ khâu lại kín mít.
Dù chưa được Cố Trinh ra lệnh, bọn họ vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ như chẳng màng thế sự.
“Tiếp tục ngâm đi, lát nữa ta sẽ giúp ngươi vá lại cho đẹp.”
Cố Trinh vừa lau nước mắt vừa cười, quay sang phân phó với “Liên Oanh”.
Sau mệnh lệnh đó, mặt nước nhanh chóng trở lại yên tĩnh. Ngoài đám thảo dược do Dao Cơ vừa khuấy tung, mọi thứ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dao Cơ ngồi sụp bên bờ, chân tay mềm nhũn, thở hổn hển. Nén mãi, cuối cùng nàng cũng không chịu nổi mà nôn ra.
“Chỉ đùa với ngươi một chút thôi mà, sao lại yếu ớt thế?”
Cố Trinh dịu dàng vỗ lưng giúp nàng dễ thở, còn lấy từ trong lòng ra một bình nước:
“Được rồi, uống miếng nước đi.”
“Cút!”
Dao Cơ quát lớn, giọng đầy khí lực, vung tay hất đổ bình nước xuống đất, nó lăn mấy vòng rồi lăn tòm xuống ao.
Cố Trinh không giận, ngược lại giá trị rung động trong lòng hắn tăng vọt tới tám mươi phần trăm.
Tất nhiên, mức độ nguy hiểm cũng vậy.
“Trước kia ngươi chẳng phải đã từng than rằng, những điều tốt đẹp thường ngắn ngủi, khó giữ được lâu sao? Giờ ta đang cố thay đổi cái lẽ tất yếu đó.”
Hắn vén những lọn tóc rối bời của Dao Cơ, chăm chú nhìn dung nhan xinh đẹp sau khi hoảng loạn của nàng, ánh mắt rực sáng, mang theo sự cuồng nhiệt chưa từng thấy.
Dao Cơ muốn tát hắn, nhưng vừa nhấc tay lên, cổ tay đã bị hắn siết chặt, không thể nhúc nhích.
“Buông ta ra! Đồ khốn! Đồ biếи ŧɦái!”
Sự thật chứng minh, nói những lời đó với kẻ đầu óc chẳng bình thường chỉ khiến hắn càng thêm hưng phấn.
Chỉ chốc lát, cả người Dao Cơ đã bị hắn đè lên thân cây cổ thụ, hai tay bị hắn giữ chặt trên đỉnh đầu, dù muốn đá cũng không thể vì khoảng cách quá gần, thân thể hắn ép sát vào nàng.
Cố Trinh khẽ nhếch môi, nhìn Dao Cơ đang không ngừng mắng mỏ, từ trong đôi mắt xinh đẹp ấy, hắn nhìn thấy chính mình với gương mặt đầy kích động không thể kìm nén.
Ngón tay lạnh lẽo lướt qua gò má nàng, sau một hồi lưu luyến thì bất ngờ bóp cằm nàng, ép nàng phải đối mặt với mình.
“Ta thích ngươi, Dao Cơ.”
Cố Trinh ghé trán sát vào trán nàng, thâm tình thì thầm:
“Ta muốn chữa khỏi bệnh cho ngươi, để ngươi mãi mãi ở bên ta.”
Dao Cơ muốn mắng, nhưng bị bóp cằm nên nửa chữ cũng không thể thốt ra.
“Tiếc là nếu đưa Hà Dịch Đan cho ngươi, sau này ta sẽ không thể tiếp tục dùng nó để nghiên cứu.”
Cố Trinh thở dài tiếc nuối:
“Mấy thứ phế phẩm trong suối nước nóng mà ngươi thấy rồi đấy, khô khốc đến mức chẳng khác gì khúc gỗ. Chỉ có ‘Liên Oanh’ là tác phẩm ta vừa ý nhất có thể nói, có thể cười, còn có thể phản ứng với những mệnh lệnh phức tạp.”
Dao Cơ luôn nghĩ mình là người kiên cường, nàng không muốn khóc, nhưng nước mắt không hiểu sao cứ trào ra.
Cố Trinh cúi đầu, khẽ liếʍ giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay nàng, giọng dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ không chịu ngủ.
“Yên tâm đi, ta đã nắm được kỹ xảo then chốt rồi. Ngươi sẽ còn hoàn mỹ hơn cả ‘Liên Oanh’, càng giống một ‘người sống’ thực sự.”
Bàn tay đang nắm cằm nàng dần di chuyển lên trên, như đêm đó trong hoàng cung, che phủ đôi mắt nàng.
“Đúng rồi, lúc ngươi giãy giụa ấy, trông rất giống con cá đen còn sống quẫy đuôi. Ta thực sự rất thích.”