“Liên, Liên Oanh?”
Nghe Dao Cơ gọi tên mình, Liên Oanh ngoan ngoãn buông chén đũa:
“Nương nương có điều gì dặn dò?”
Nước canh rau xanh từ cằm nàng ta chảy xuống, lan đến vạt áo trước ngực, để lại những vết loang lổ xanh xám trông rất khó coi.
Vì miệng vẫn còn đầy đồ ăn nên lời nàng nói ra nghe không rõ, âm thanh lúng búng.
Dáng vẻ kỳ lạ ấy khiến Dao Cơ bất giác nổi da gà, nàng vội ném khăn qua:
“Ngươi... miệng còn dính đồ ăn kìa.”
Liên Oanh nghiêng đầu, lễ phép hỏi:
“Nương nương muốn nô tỳ lau sạch sao?”
Dao Cơ gật đầu, lẩm bẩm trong miệng:
“Đúng vậy.”
Nhận được lệnh, Liên Oanh lập tức hành động, từ trước đến nay làm việc đều nghiêm túc, nàng ta ra sức lau mặt.
Nào ngờ chỉ mới chà được hai lượt, vùng da mỏng nơi khóe miệng bỗng đỏ lên, rồi... rách toạc ra!
Dao Cơ hít mạnh một hơi lạnh, dường như cảm giác đau rát ấy truyền thẳng sang mặt nàng!
Vết rách tuy không chảy máu, nhưng phía dưới lại là một lớp da khác. Trong khoảnh khắc, Dao Cơ lập tức nhớ tới hình tượng hay xuất hiện trong các truyện võ hiệp mặt nạ da người.
“Ngươi... rốt cuộc là ai?”
Dao Cơ không để lộ vẻ hoảng loạn, chậm rãi lùi về phía bàn trang điểm, lén giấu một cây trâm vàng vào trong tay áo.
Nghe nàng chất vấn, Liên Oanh vẫn bình thản hành lễ:
“Nô tỳ Liên Oanh, là thị nữ nương nương mang theo vào cung. Hiện đang nghe theo lời dặn của Cố tiên sinh, mỗi ngày đều phụ trách hầu hạ mọi việc của nương nương.”
Câu trả lời trôi chảy như khuôn đúc, kết hợp với nụ cười không đổi, khiến tay Dao Cơ siết chặt cây trâm đến mức móng tay gần như cắm vào da thịt.
“Nương nương...”
“Đừng lại gần!”
Ngoài hành lang, chuông gió lắc lư phát ra tiếng leng keng khe khẽ.
Liên Oanh nghe thấy động tĩnh, ngoảnh đầu nhìn ra bóng đêm đang dần dày đặc bên ngoài:
“Nương nương đã dùng cơm xong chưa? Nếu không còn việc gì, nô tỳ xin cáo lui.”
Dao Cơ nhíu mày, linh cảm giả Liên Oanh dường như đang muốn rời đi gấp.
Thấy nàng ta nhanh nhẹn thu dọn bát đũa, không có ý định tới gần, Dao Cơ cũng không ngăn lại, chỉ lạnh nhạt nói:
“Không có gì. Ngươi cả ngày vất vả, tự về nghỉ ngơi đi, khỏi cần quay lại.”
Giả Liên Oanh cũng không dây dưa thêm, lập tức xoay người rời đi. Sau khi nàng khuất bóng, Dao Cơ do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đi theo.
Từ khi tỉnh lại, giả Liên Oanh luôn nghiêm chỉnh thực hiện mọi mệnh lệnh Dao Cơ giao, chưa từng có bất kỳ hành động cãi lời nào.
Thậm chí nàng ta giống hệt như một nhân vật trong trò chơi, một người không có ý thức riêng, không phản kháng, không chủ động. Ngay cả khi bị lộ mặt nạ cũng chẳng có vẻ gì là cố tình dọa người, giống như bản thân không nhận ra có chuyện gì xảy ra.
Chuyện này rất kỳ lạ.
⸻
Nói thật, Dao Cơ không giỏi lắm khoản theo dõi, chỉ là giữ khoảng cách vừa phải với giả Liên Oanh.
Thế nhưng, đối phương lại không hề có chút cảnh giác nào, chẳng hề quay đầu hay đề phòng xung quanh.
Giả Liên Oanh không trở về phòng nghỉ, mà mang bộ bát đũa ra phía sau bếp, sau đó lập tức rẽ sang hướng góc tây của viện.
Dao Cơ nhớ chỗ đó là nơi người hầu tắm rửa, chỉ mở cửa vào buổi tối.
Giờ ổ khóa đã bị tháo ra, trong viện có tiếng động vang lên, hẳn là đã có người vào từ trước.
Giả Liên Oanh vừa vào chưa bao lâu, lại có thêm mấy người hầu cả nam lẫn nữ cũng tiến vào.
Dao Cơ nhớ rõ trong viện chỉ có một bể nước lớn. Chẳng lẽ họ định chen chúc vào tắm chung?
Nàng phân vân, không biết có nên tiến lại gần xem thử hay không.
Cuối cùng, lòng hiếu kỳ lấn át sự do dự. Sau khi xác định không có ai quanh đó, Dao Cơ liền lặng lẽ men theo vào trong.
Trong viện hơi nước mịt mù, lại không ai mang theo đèn, tầm nhìn càng thêm hạn chế.
Bên thềm đá đặt gọn nhiều bộ quần áo, Dao Cơ nhanh chóng nhận ra bộ cung trang mà giả Liên Oanh mặc.
Nam nữ tắm chung...
Chỉ vài chữ ấy hiện lên trong đầu cũng khiến Dao Cơ hoảng hốt. Nàng vừa định rút lui, bỗng nhận ra trong viện quá đỗi yên lặng.
Nhìn vào số lượng quần áo cởi bỏ, dường như toàn bộ người hầu trong sơn trang đều đã có mặt trong đó.
Nhiều người như vậy tụ tập thư giãn sau một ngày làm việc, cớ sao lại im phăng phắc như khúc gỗ, không một tiếng trò chuyện?
Hương thuốc lạ từ bể nước bay lên kí©h thí©ɧ thần kinh Dao Cơ, khiến nàng nhớ tới những hành vi quái lạ của giả Liên Oanh. Bước chân vốn định quay đi liền khựng lại.
Phải xem cho rõ ràng mới được.