Cần câu bất động, Cố Trinh cũng chẳng nói gì, chỉ ngước mắt nhìn trời, vẻ mặt tê liệt như người mất hồn, trông chẳng khác mấy với dáng vẻ chán chường mà hắn dành cho bọn hạ nhân.
“Những loại thuốc đó... là ngươi kê cho ta dùng, đúng không?”
Dao Cơ nhẹ nhàng buông một câu, nhưng lại thành công lọt vào tai Cố Trinh.
Từ đầu tới giờ, cả hai đều ngầm hiểu mà không nhắc tới chuyện xảy ra tối qua. Cuối cùng, vẫn là nàng mở lời trước.
“Không ngờ nương nương lại hiểu được đơn thuốc?”
Cố Trinh tỏ ra ngạc nhiên, dẫu sao thì tổ tiên họ Dao cũng chẳng có ai theo nghề y.
“Chỉ biết chút ít thôi.”
Dao Cơ cười khổ:
“Trước khi vào cung, bị gia quy trói buộc, không được bước chân ra khỏi cửa, suốt ngày chỉ biết đọc sách viết chữ giải buồn, đọc đủ loại sách tạp nham.”
Cố Trinh không đáp lại câu hỏi của nàng, chỉ xách chiếc sọt cá trống không lên, khẽ đung đưa như đùa nghịch.
“Hồi nhỏ ta luôn mơ được bước ra ngoài bức tường cao ấy. Mỗi lần nghe nhà nào gần đó có đám cưới, ta và Liên Oanh lại tìm cách trèo lên tường nhìn xuống, ngắm kiệu hoa, ngựa lớn đi qua, còn có tiếng sáo trống náo nhiệt, vui vẻ lắm.”
Ánh mắt Dao Cơ chợt trở nên mông lung, long lanh hơi nước:
“Không ngờ ta chờ bao năm để được rước kiệu hoa, cuối cùng lại chẳng xứng được ngồi lên. Rời khỏi tường nhà họ Dao cao vυ"t ấy, lại bước vào một nhà giam lớn hơn nữa.”
Cần câu khẽ động, hình như bị thứ gì đó kéo qua, nhưng không phải cá đã cắn câu thật sự.
Bây giờ chưa phải lúc thích hợp để kéo cần, còn phải dụ cá lưỡng lự thêm một lúc nữa mới ổn.
“Khi còn sống, mẫu thân ta luôn than rằng đời nữ nhân bạc bẽo, không tự làm chủ được mình. Chưa lấy phu quân thì nghe theo cha mẹ, lấy phu quân rồi thì theo phu quân. Mẫu thân bảo, nếu đời này có thể gặp được người thật lòng đối đãi, thì đó chính là điều may mắn nhất. Lúc đó ta chẳng hiểu gì cả, đến gần đây mới thấm thía hết.”
Dao Cơ thất thần hồi lâu, như đang chìm trong ký ức, rồi lại như người vừa tỉnh mộng, khẽ bật cười tự giễu.
Lời này chẳng có gì sai. Chu Diễm là hạng người ra sao, ai có mắt đều nhìn ra cả.
Cố Trinh chăm chú nhìn đàn chim én xám thấp thoáng bay qua, nét mặt nghiêm túc, rõ ràng đang lắng nghe từng lời nàng nói.
Dù ở thời đại nào, luôn có những kẻ thích nghe chuyện xưa.
“Thật ra thì... đêm đó gặp được ngươi, người vốn được chọn thị tẩm trong cung Sơ Ngọc lẽ ra là ta. Không ngờ trời xui đất khiến, lại bị ngươi đưa đến nơi này.”
Dao Cơ nhắm mắt, tận hưởng hơi nước ẩm ướt phảng phất trong không khí, cố nén lại cơn hắt hơi đang chực chờ.
Dùng bản lĩnh của một diễn viên chuyên nghiệp để tự ám thị: Ta đang rất vui, ta đang rất vui...
Trong đầu lại hiện ra hình ảnh cầm búa giáng thẳng xuống đầu chó của Cố Trinh, tâm trạng bỗng chốc vui vẻ hơn hẳn.
Nữ nhân bên cạnh nở nụ cười thảnh thơi, nơi chân trời sau cơn mưa như có ai dùng tay xé một vệt sáng mỏng, lặng lẽ vẽ lên má nàng.
Ngón tay Cố Trinh hơi động đậy, định chạm vào gương mặt nàng, nhưng vừa giơ lên được nửa tấc đã dừng lại, đặt tay lên vành sọt bên cạnh.
Cảm giác cứng rắn của vành sọt tre đan tinh xảo, sao có thể sánh với làn da mềm mại mượt mà của nàng.
Chỉ số rung động: 50%.
Cố Trinh cũng không hiểu vì sao khóe môi mình lại cong lên. Cảm giác này, chẳng khác gì khi vô tình thấy chú sóc con đang tìm hạt trên đường, tâm tình nhẹ bẫng.
Nào ngờ nụ cười ấy chưa kịp nở đã vụt tắt. Khi Dao Cơ lại cất tiếng than, sắc trời phía xa dường như cũng ảm đạm đi vài phần.
“Trước kia ta mong cầu nhiều lắm. Mong được tự do, mong có người trong lòng chỉ nghĩ đến ta. Không ngờ ham muốn quá nhiều, lại khiến ông trời chán ghét.”
Dao Cơ vừa nhận ra nơi khóe mắt có một giọt nước rơi xuống, liền lúng túng quay đi, dùng tay lau khô.
Hít sâu một hơi, nàng quay đầu lại, khuôn mặt đã lấy lại vẻ nhẹ nhõm.
Dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ ấy lại càng khiến người ta xót xa. Đến nỗi nàng cũng không cho Cố Trinh cơ hội đưa khăn tay lau nước mắt.
Chỉ số rung động: 54%.
“Trời xưa nay vô tình, chỉ cần tự mình gắng gượng là được, đừng mong cậy vào người khác.”
Giọng Cố Trinh khàn đặc.
Nếu nàng đọc được đơn thuốc, chắc cũng hiểu rõ thời gian còn lại chẳng nhiều.
Dao Cơ khịt mũi:
“Đúng vậy. Giống như bây giờ, muốn ăn cá mà cứ ngửa mặt lên cầu trời thì cũng vô ích, chẳng bằng tự mình đến câu.”
“Nương nương thật sự chỉ muốn ăn cá thôi sao?”
Gương mặt Cố Trinh hiếm khi không giấu nổi cảm xúc, nụ cười giả tạo cũng chẳng còn.
“Phải đó. Hôm qua cá trắm đen vừa nếm đã tưởng khó nuốt, không ngờ càng ăn lại càng đậm đà.”
Thấy nàng chép miệng đáng yêu, Cố Trinh cố tình hỏi:
“Vậy hôm qua nương nương không thích mà sao vẫn ăn sạch trơn như thế?”
Dao Cơ khẽ nghiêng người về phía hắn, hai người gần như vai kề vai, liền dừng lại đúng chừng mực.
Nàng khẽ thì thầm bên tai hắn:
“Vì sợ ngươi không vui đấy.”
Nói xong liền ngồi lại chỗ cũ, phát hiện tay hắn đang đùa nghịch sọt cá cũng khựng lại, càng khiến nàng cười thầm như được chọc đúng chỗ.
Cố Trinh ngượng ngùng chớp mắt, tay trái lặng lẽ nhặt viên đá nhỏ, bất ngờ ném xuống dòng nước đang cuộn trào.
“A! Mau nhìn, cần câu động rồi! Làm sao bây giờ?”
Dao Cơ hai tay nắm chặt cần câu, cuống quýt đến mức luống cuống tay chân. Một cánh tay thon dài từ phía trên vươn xuống giúp nàng giữ chặt.
Hai người cùng nhau kéo, vì đứng quá gần nên khi con cá trắm đen giãy giụa bị kéo lên khỏi mặt nước, bọt bắn tung tóe làm tóc cả hai ướt hết.
Cố Trinh cúi đầu khẽ cười thì ra cuộc sống buồn tẻ vô vị này, vẫn còn có thể thú vị đến vậy.
Chỉ số rung động: 60%.
Chỉ số nguy hiểm: 60%.
Cân bằng.