Chương 24: Thả câu (1)

Bữa sáng là do Dao Cơ một mình dùng ở phòng nhã thính, hỏi tới Cố Trinh, Liên Oanh đáp rằng hắn đang câu cá bên thác nước.

Hôm qua vẫn chưa đi hết một vòng quanh sơn trang, chẳng trách bọn họ lại có cá trắm đen tươi ngon để ăn, ra là còn có chỗ thú vị như vậy.

Sau cơn mưa, sương mù trong núi sâu càng dày đặc, ngay cả đường lên thác nước cũng chẳng khá hơn là bao, huống chi lối vào sơn môn giờ đây đã hóa thành một mê cung trắng xám đáng sợ.

Dao Cơ không biết chất độc trong người mình còn bao lâu nữa sẽ phát tác, chỉ mới đi được chừng nửa canh giờ mà đã bắt đầu thấy khó thở.

Đây tuyệt đối không phải là dấu hiệu tốt.

Đường núi quanh co, hai bên mọc đầy cỏ dại, còn điểm xuyết nhiều loài hoa lạ tên, trông vô cùng xinh xắn đáng yêu.

Từ xa đã nghe tiếng nước đổ ào ào, song phía trước vẫn còn một đoạn đường dài mới tới nơi.

Dao Cơ càng đi càng cảm thấy sức cùng lực kiệt, đành dừng chân nghỉ tạm một lát.

Xem tình hình này, nếu trong ba ngày vẫn chưa có được thuốc giải, e rằng nàng thật sự phải nhắm mắt xuôi tay.

“Nương nương, người sao vậy?”

Liên Oanh dù cất lời hỏi han, nhưng trong mắt lại chẳng chút bận tâm. Hoàn toàn khác hẳn với Liên Oanh trước kia từng một lòng lo lắng cho nàng.

Dao Cơ gắng gượng đứng thẳng người, tiện tay hái một đóa hoa nhỏ cài lên mái tóc:

“Không sao, đi thôi.”

Hai người men theo dòng nước nhỏ dần hiện ra trước mắt mà đi tiếp. Đến khi tới đoạn dòng chảy trở nên xiết nhất, đó cũng là nơi cuối ngọn núi này.

Dưới chân thác là bãi đá lớn phủ đầy rêu xanh, nằm chắn giữa hai dòng thác đổ ầm ầm. Thỉnh thoảng lại có mấy chú chim gan lì bay sà quanh, tìm thời cơ lao xuống bắt cá.

Cố Trinh khoác áo tơi làm bằng da cọ, ngồi xổm trên một phiến đá cao bằng ba người chồng lại, bên cạnh đặt mấy cái sọt cá ướt nhẹp.

Sợi dây câu dài đến kinh ngạc, uốn lượn theo hình vòng cung có vẻ hơi khoa trương, chỉ chực đứt bất cứ lúc nào, đung đưa theo cơn gió lạnh vυ"t qua, khi ẩn khi hiện.

Hắn tay cầm cần câu, mặc cho sóng nước tràn tới chân cũng không để tâm, chỉ thẫn thờ nhìn về nơi xa.

Cố Trinh từng nói hy vọng người bệnh kia có thể sống vui vẻ hơn, đừng lúc nào cũng mang vẻ mặt u ám.

Suy ra, chắc hắn sẽ thích kiểu người hoạt bát, phóng khoáng.

Quả nhiên, vẻ lạnh nhạt của Cố Trinh hơi dịu đi, nhìn nàng rồi chậm rãi đáp:

“Nếu nương nương thật sự câu được cá, muốn gì ta cũng cho.”

Bọn bịp bợm vốn giỏi nói lời hoa mỹ, lật mặt nhanh hơn lật sách, làm gì có chút tín nghĩa nào.

Dao Cơ chẳng trông mong hắn chỉ vì một con cá mà giao thuốc ra, nhưng vẫn vui vẻ gật đầu đồng ý.

“Vậy nếu ta thua thì sao? Ngươi muốn gì từ ta?”

Nàng làm ra vẻ nhẹ nhàng hỏi lại.

Xem như là cho hắn một cái lợi lộc miễn phí.

Một cái hôn, một cái ôm, một nụ cười chỉ dành riêng cho hắn...

Những cơ hội để hắn chiếm tiện nghi, thật sự là không ít.

Dao Cơ nhìn chằm chằm vào chỉ số rung động của hắn, nhưng đợi mãi vẫn chỉ thấy vẻ mặt phức tạp hiện lên trên gương mặt Cố Trinh.

“Trên người nương nương, đã chẳng còn thứ gì tại hạ muốn nữa.”

Dao Cơ: ...

Dao Cơ cố nén giận, giữ vững nụ cười, lần đầu tiên thật sự hiểu được câu “đàn gảy tai trâu” là như thế nào.

Tốt lắm, đây chính là sức sát thương của chỉ số rung động 40% đấy sao.

Trong mắt Cố Trinh, lúc này nàng chẳng khác nào một cái xác biết đi, chẳng còn chút sức sống nào để khiến người ta để tâm.

Tay nàng bắt đầu ngứa ngáy.

Sau khi ổn định lại tâm trạng, Dao Cơ quyết định thử thêm một lần nữa. Nàng không tin trái tim của nam nhân này lại là tường đồng vách sắt, không thể lay chuyển nổi.

Hai người cứ thế lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc cần câu, chẳng ai lên tiếng. Cũng chẳng rõ vì sao Cố Trinh lại chọn nơi này để câu cá, trong khi đoạn sông phía trước nơi dòng nước còn hiền hòa lại có nhiều cá và dễ cắn câu hơn hẳn.

Hà tất phải ngồi nơi gió lạnh thổi vù vù như thế này, thật là khổ đến vô ích.