Cố Trinh ưa sạch sẽ, mọi thứ trong phòng đều được dọn dẹp rất gọn gàng. Dao Cơ, ngoài việc tìm được tờ phương thuốc viết dở kia, còn lục ra được vài tờ tương đối đầy đủ.
Nàng giấu cây nến đã thắp vào sau kệ, dùng tay che bớt ánh sáng, rồi cẩn thận nghiên cứu những phương thuốc đó.
Có vài vị thuốc nàng chưa từng nghe tên, có lẽ là những vị đặc biệt chỉ có ở triều đại này. Nhưng nhờ những kiến thức còn nhớ được, nàng cũng đoán ra được đại khái.
Loại độc mà Cố Trinh muốn giải là một thứ độc ngấm lâu ngày. Dựa vào những chỉnh sửa trên tờ phương thuốc, có thể thấy hiệu quả điều trị trước đó chẳng khác nào kéo dài hơi tàn, chỉ có thể tạm thời làm chậm cái chết, chứ không trị tận gốc.
Trong một đơn thuốc còn có nhắc đến châm cứu và hun ngải. Dựa vào trình tự ghi chép, có lẽ mới được viết cách đây không lâu…
Bỗng nhiên, cánh cửa vang lên một tiếng rất khẽ, Dao Cơ lập tức thổi tắt nến, cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Nàng nín thở trốn vào một góc, chờ thật lâu vẫn không nghe thấy tiếng bước chân, lúc này mới lấy hết can đảm ghé mắt qua khe kệ quan sát tình hình trong phòng thuốc.
Cửa vẫn đóng kín, khắp nơi trống trải, không giống như có ai vừa bước vào.
Chắc là gió mạnh làm động cửa thôi.
Chỉ trong thoáng chốc, lưng Dao Cơ đã đẫm mồ hôi lạnh, cả người như vừa bị mưa dội cho một trận.
Nàng hít sâu một hơi, tự nhủ phải giữ bình tĩnh. Sau khi chắc chắn không có ai, nàng mới dám châm nến lại, lấy ra chiếc gương nhỏ mang theo bên mình.
Dao Cơ rất hài lòng với dung mạo của mình, khi còn trong cung luôn cảm thấy ngắm chưa đủ, nên mới mang theo một chiếc gương bên người.
Sau khi tỉnh lại ở sơn trang, nàng phát hiện chiếc gương vẫn được cất kỹ bên mình, chắc là Cố Trinh không muốn để nàng nghi ngờ nên cố tình giữ lại.
Dao Cơ đặt phương thuốc sang một bên, dùng ngón tay hơi cứng cáp cởi nút áo, kéo phần vạt xuống để lộ nửa bên vai.
Dưới ánh nến mờ nhạt, nàng nghiêm túc quan sát phần lưng mình, thay đổi vài góc độ, cuối cùng cũng tìm thấy dấu vết của hun ngải và những chấm nhỏ do kim châm để lại trên làn da trắng ngần.
Dao Cơ buông tay đang cầm gương xuống, như thể toàn thân bị rút cạn sức lực.
Chuyện Cố Trinh kể, tám phần là thật.
Chất độc ở trên người nàng, thuốc cũng đã được thử trên người nàng.
Trong ba mươi ngày nàng hôn mê, chẳng khác nào con chuột trắng để Cố Trinh thử nghiệm thuốc.
Nghĩ kỹ lại, hôm đó nàng tận mắt thấy Liên Oanh bị gϊếŧ, tuy rất sốc, nhưng không đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Là Cố Trinh cố ý che mắt nàng, khiến nàng choáng váng rồi ngất đi.
Tên tàn độc này chắc chắn đã nhân lúc đó hạ độc nàng!
Dao Cơ máu huyết dồn lên đầu, trong đầu thầm mắng hệ thống không sót tổ tông nhà nó đời nào đời nấy.
Chắc vì lời mắng quá nặng, nên liền bị hệ thống chặn lại bằng một tiếng “Tít...” vang bên tai. Đang bị làm phiền thì giao diện trò chơi bỗng nhiên thay đổi.
Giao diện của “Cửa hàng” bất ngờ sáng rực lên ánh vàng.
【Ký chủ gặp rắc rối trong trò chơi, hệ thống tự động đổi vật phẩm hỗ trợ 】
Tốt lắm! Cái hệ thống chó má này thì ra vẫn còn nhớ nàng!
Lúc này không phải lúc để giữ điểm nữa. Dao Cơ hiện chỉ còn 100 điểm hành động. Sau một hồi do dự giữa “Dự đoán tạp” và “Đề Kỳ Tạp”, nàng vẫn chọn cái sau.
Nhấn nút “Mua sắm”, nghe tiếng điểm hành động trừ ào ào, Dao Cơ lại ném thêm một câu “Tít...” mắng nhẹ.
Thẻ “Đề Kỳ Tạp” màu vàng xoay tròn rồi phóng to giữa không trung, ánh sáng chói mắt loé lên, cuối cùng mặt thẻ hiện rõ.
Trên thẻ vẽ một viên thuốc nhỏ đựng trong hộp gỗ tinh xảo, xung quanh lót nhung mịn trang trí.
Ba chữ “Hà Dịch Đan” bằng vàng hiện ra ở phía trên, lơ lửng tỏa sáng.
Dao Cơ mừng rỡ.
Đúng rồi, hệ thống từng hứa thưởng nàng Hà Dịch Đan! Nghe đồn ăn vào có thể không trúng bất kỳ loại độc nào!
Vậy là còn đường sống!
Nàng vội vươn tay chộp lấy, ai ngờ vừa chạm vào thì cả hình ảnh lập tức biến mất, chỉ còn lại vài tia sáng vàng lượn lờ quanh đầu ngón tay.
Vậy là sao?
Không có?
Dao Cơ cố giữ bình tĩnh từng giây, mong trò chơi sẽ cập nhật tiếp.
Viên Hà Dịch Đan ấy hiện đang trong tay Chu Diễm, mà hắn thì đã chết rồi, không biết bây giờ nằm trong tay ai, nàng lấy kiểu gì đây?
Khoan đã... Người kế vị hiện giờ là Đại thái tử Chu Lương Nghĩa, chẳng lẽ phải tìm hắn?
Dù sao thì trước mắt phải rời khỏi chốn quỷ quái này cái đã!
Dao Cơ nhớ lại lời Liên Oanh từng nói, ngoài sơn trang có sương mù dày đặc chắn đường. Dựa vào độ dày ấy, e rằng đến cả bàn chân cũng nhìn không rõ, dù có quen thuộc địa hình cũng chẳng ích gì.
Cố Trinh có thể tự do ra vào, biết đâu dùng đến la bàn hoặc công cụ gì đó, có khi lại giấu trong phòng thuốc!
Nghĩ vậy, Dao Cơ lại tiếc nuối nhìn chiếc gương nhỏ.
Trời xanh có mắt, làn da mịn như ngọc của nàng lại bị để lại dấu vết thế này, không biết bao lâu mới mờ đi.
Ai ngờ vừa liếc nhìn, chiếc gương đã “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Từ khe sau kệ, chẳng biết từ bao giờ, gương mặt Cố Trinh đã xuất hiện.
Dao Cơ hoảng sợ đứng bất động tại chỗ.
Chỉ một chút chần chừ ngắn ngủi ấy, đã cắt đứt đường chạy trốn của nàng.
Cố Trinh cười tủm tỉm bước đến trước mặt, vươn tay từ phía sau nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng đang run rẩy không cầm nổi chân nến.
“Cẩn thận nến nhỏ chảy xuống đấy, nương nương.”
Dao Cơ hơi nghẹn thở, theo bản năng lùi về sau nửa bước, vô tình chạm vào giá gỗ phía sau đựng đầy những bó hồng Tây Tạng, suýt nữa làm chúng đổ nhào.
Cố Trinh cũng bước lên một bước, thân hình tiến sát, che chắn phía trước đám hồng kia.
Chỉ là do động tác ấy, toàn thân Dao Cơ gần như bị hắn ôm gọn vào lòng.
Nàng bị hành động đột ngột ấy dọa sợ, vội nhắm chặt mắt lại.
Chẳng bao lâu, bên tai truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Cố Trinh:
“Nương nương, lẽ nào chê tại hạ sinh ra xấu xí, đến nhìn một cái cũng không muốn?”
Giọng nói trầm thấp có chút trêu chọc, âm cuối nhướng cao, khiến người ta nghe mà vừa tức vừa lúng túng.
Dao Cơ giận đến mở bừng mắt, không ngờ đối phương lại đứng sát đến mức ấy, thậm chí có thể đếm rõ từng sợi mi dày màu đen như lông quạ của hắn.
Dưới ánh nến chập chờn, khoảng cách này khiến nàng hơi khó chịu.
“Cố tiên sinh miệng thì nói chuyện phép tắc, hiện tại lại làm việc thế này, chẳng phải là trái lễ nghi hay sao?”
Dao Cơ nghiêng đầu sang chỗ khác, chợt nhận ra áo trên người mình còn chưa mặc chỉnh tề.
Tình huống lúc này, cổ thiên nga mảnh mai càng thêm lộ rõ, như thể cố tình quyến rũ...
Nhưng nàng nào có ý đó!
Dao Cơ vội vã chỉnh lại quần áo, vừa nhận ra Cố Trinh đã buông tay nàng ra, còn đang nghĩ cách viện cớ để giải thích tình huống vừa rồi, thì cả người đã bất ngờ bị hắn bế bổng lên!
“Nương nương trách tại hạ cũng phải, đêm mưa lại lạnh thế này, sao có thể để ngài đứng chân trần trên mặt đất?”
Cố Trinh lắc đầu tỏ vẻ hối lỗi, dáng vẻ rõ ràng là giả nghiêm túc, thực chất thì chẳng biết liêm sỉ.
“Láo xược! Mau thả ta xuống, ta tự đi được!”
Dao Cơ tức giận gào lên. Chỉ cần nghĩ đến người đang bế mình, trong vòng ba mươi ngày qua đã từng làm gì nàng, da đầu nàng liền căng cứng như sắp nổ tung.