Bữa tối là cá trắm đen, chiên vàng giòn bên ngoài, bên trong thịt cá mềm thơm ngọt nước. Gắp một miếng cá chấm vào nước sốt chua ngọt, ăn cùng với cơm nóng bốc hơi nghi ngút, ngoài hiên lại rơi mưa lộp bộp, khung cảnh bình yên đến lạ.
Nếu như không có chuyện Cố Trinh lên tiếng tiếp đãi thì thật sự quá thoải mái.
Liên Oanh lặng lẽ giúp nàng gỡ xương cá. Trời đã sắp tối, nụ cười trên mặt nàng cả ngày nay cuối cùng cũng trở nên cứng đờ, càng giống như cười gượng đến phát khóc.
Cố Trinh rõ ràng đã nhận ra điều đó, phất tay bảo nàng lui ra:
“Nơi này không sánh được hoàng cung, cơm canh đạm bạc, không biết nương nương có vừa miệng không?”
Dù món ăn có ngon đến mấy, giờ nàng ăn vào cũng chẳng khác gì nhai sáp.
Dao Cơ gật đầu cho có lệ, dưới ánh mắt mong chờ của Cố Trinh, nàng cố gắng ăn sạch cả con cá.
Mỗi miếng nuốt xuống đều giống như nuốt thuốc độc, khiến dạ dày nàng co rút từng hồi.
Nàng không muốn ăn bất kỳ thứ gì Cố Trinh đưa, từ cơm nước đến thuốc thang hay trà, thậm chí ngay cả lư hương mà Liên Oanh mang theo, cũng khiến nàng cảm thấy khó chịu.
Nhưng hiện tại rơi vào nơi vừa không thể trốn, lại chạm trán người nguy hiểm khó lường như vậy, ngoài tạm thời nhún nhường, nàng còn có thể làm gì?
Dao Cơ vừa rồi đã tính sơ qua, trong sơn trang phủ sương mù này, tôi tớ đại khái chỉ khoảng hai mươi người.
Nếu khiến Cố Trinh trở mặt, thì việc khống chế nàng chỉ dễ như trở bàn tay.
Nghĩ vậy, nàng đành gắng gượng lên tiếng trò chuyện:
“Lúc nãy ta thấy Cố tiên sinh hình như đang viết phương thuốc, là chữa bệnh gì vậy?”
Ánh mắt Cố Trinh vụt tối:
“Cho một người giải độc. Đáng tiếc tại hạ học thuật nông cạn, đã thử qua mấy chục cách mà vẫn vô phương cứu chữa.”
“Độc gì mà lợi hại đến vậy? Người kia vẫn còn cơ hội sống chứ?”
Dao Cơ không rõ lời hắn là thật hay giả, vì hôm nay nàng đi dạo quanh sơn trang cũng không thấy ai bị bệnh nặng.
“Thật ra cũng hổ thẹn, loại độc kia vốn là do ta tự tay nghiên cứu chế tạo.”
Cố Trinh đưa tay vuốt mặt, cười có phần gượng gạo.
Dao Cơ che mặt bật cười trêu:
“Thì ra là thủ phạm chính là Cố tiên sinh, vậy độc đó... cũng là do ngươi hạ xuống à?”
Cố Trinh gật đầu:
“Không sai.”
Dao Cơ: ...
Nàng chưa từng gặp người nào mặt dày đến thế.
Trong phòng rơi vào yên lặng kỳ quái.
Một lúc sau, Cố Trinh lại thở dài não nề:
“Nhưng giờ ta cũng có chút hối hận. Chỉ mong người đó những ngày còn lại sống được yên ổn.”
“Ngươi...”
Dao Cơ suýt nữa bị ngụm trà nóng vừa uống sặc lên mũi.
Ánh mắt tiếc nuối kia là có ý gì? Từ đầu đến giờ vẫn tỏ ra ân cần với nàng, rốt cuộc là vì sao?
Người bị hắn hại suýt chết đó, chẳng lẽ là nàng?
“Ha ha, tại hạ chỉ đùa với nương nương một chút thôi. Cố mỗ vốn nối nghiệp gia truyền, học y để cứu người chứ chẳng phải để hại ai.”
Cố Trinh thấy phản ứng của Dao Cơ thì bật cười thành tiếng là tiếng cười thật sự từ đáy lòng. Gương mặt tái nhợt của hắn cũng vì vậy mà ánh lên đôi chút thần sắc.
“Bổn cung không thích những trò đùa nhàm chán như thế!”
Dao Cơ cố gắng điều chỉnh hơi thở, suýt nữa không giữ nổi vẻ bình tĩnh.
Nàng lúc này đang vô cùng căng thẳng, vậy mà tên kia vẫn còn giỡn hớt được!
Cố Trinh mím môi, ra vẻ như một đứa trẻ bị mắng oan, nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ láu lỉnh, rõ ràng là không chút hối cải.
“Từ lúc nương nương tỉnh lại liền luôn cẩn trọng, khô khan chẳng khác gì cá chết nằm đáy nước, không còn chút sinh khí như lần đầu gặp mặt.”
Hắn vỗ tay, vài tên tôi tớ canh cửa lập tức vào thu dọn bát đĩa.
“Tại hạ nghĩ, làm người thì nên sống động một chút mới có ý nghĩa. Nếu ai nấy đều giống khúc gỗ, thì cuộc sống còn gì thú vị nữa?”
Nói xong, hắn hướng Dao Cơ cúi người hành lễ theo đúng nghi thức, rồi đẩy cửa rời đi:
“Hẹn gặp lại, Chiêu phi nương nương.”
Dao Cơ giấu tay vào trong tay áo rộng, nắm chặt đến phát run.
Khô khan?
Cá chết?
Suốt hơn mười năm sống trong nghề diễn, chưa từng ai dám đánh giá kỹ thuật diễn của nàng bằng những lời lẽ như vậy.
Gan hắn cũng thật lớn.
Liên Oanh hầu hạ nàng rửa mặt xong, dọn giường trải nệm cho nàng nghỉ ngơi, rồi mang theo đèn lặng lẽ lui ra ngoài.
Ngoài cửa, ánh nến và bóng người dần khuất xa.
Dao Cơ bắt đầu tính toán thời gian.
Sơn trang phủ sương mù này không có ai gõ mõ canh giờ, bên ngoài lại mưa dai dẳng, không nhìn thấy trăng. Dao Cơ quấn chặt chăn, thân thể ấm áp nhưng lòng vẫn bồn chồn.
Nàng trằn trọc mãi không ngủ được.
Ước chừng qua thêm hai canh giờ, mưa bên ngoài càng nặng hạt, Dao Cơ rón rén xuống giường, vội vã tìm giày mang vào, lặng lẽ bước tới cửa.
Nàng khẽ hé cửa, thấy bên ngoài không có người trông coi mới đánh bạo rời khỏi phòng.
Hành lang bị nước mưa làm ướt nhẹp, dù nàng cố gắng bước vào chỗ khô ráo thì giày tất cũng khó tránh khỏi bị thấm.
Đám tôi tớ ở xưởng thủ công ban ngày giờ cũng đã lui về nghỉ, nàng đi một đoạn thật lâu cũng không thấy bóng người nào.
Dựa vào trí nhớ, Dao Cơ men theo đường tới dược phòng. Vào đến nơi, việc đầu tiên là tháo giày vớ, giấu vào sau cửa, đi chân trần vào trong để tránh để lại dấu vết ướt sũng.
Sơn trang phủ sương mù này thật sự quá bí ẩn nào là Liên Oanh giả mạo, hôn mê suốt ba mươi ngày, rồi cả Cố Trinh kỳ quái...
Không điều gì khiến nàng không thấy đau đầu.
Hiện giờ, điều Dao Cơ muốn làm trước tiên là tìm cho được phương thuốc mà Cố Trinh đã viết dang dở.
Khi còn làm diễn viên, Dao Cơ không ít lần đóng vai trong các bộ phim cổ trang, cách đây hai năm còn may mắn được nhận vai một nữ y hành nghề chữa bệnh cứu người.
Để hiểu rõ nhân vật, lúc học thuộc lời thoại, nàng còn cố tình ghi nhớ tên gọi và công dụng của những loại thuốc thường dùng.
Diễn viên là một nghề kỳ diệu, chỉ trong một đời ngắn ngủi lại có thể trải nghiệm đủ mọi số phận, nếm trải vui buồn ly hợp khác nhau. Chính điều đó khiến Dao Cơ mê mẩn không thôi.