Cố Trinh ở bên tai thì thầm như đang tụng kinh, khiến ý thức của nàng dần rời khỏi cơn sợ hãi và hoang mang.
Âm thanh hỗn loạn dần tan biến, thế giới trước mắt Dao Cơ chìm vào một màu đen kịt.
Nàng buồn ngủ quá, thật sự buồn ngủ...
“Nương nương, nương nương?”
Không biết đã mê man bao lâu, Dao Cơ lờ mờ nghe thấy có người đang gọi mình, là giọng của Liên Oanh.
Cô nương đáng thương ấy.
Mi mắt nặng như đeo nghìn cân, đợi đến khi Dao Cơ cố gắng mở ra, mới phát hiện không biết từ lúc nào bản thân đang nằm trên giường.
Bên trái là tấm cửa giấy bằng gỗ, ngoài cửa có tiếng chim hót vang, mùi hoa cỏ và đất ẩm sau cơn mưa trộn lẫn vào nhau.
Dao Cơ hít một hơi thật sâu, cảm giác đầu đau như búa bổ cũng dịu đi ít nhiều.
Đây là một căn phòng xa lạ, trang trí vô cùng đơn sơ. Đối diện giường gỗ chỉ có một chiếc bàn trang điểm, trên đó bày vài món trang sức và hộp phấn.
Như thể ai đó cố tình thêm chút sắc thái phòng khuê nữ, khiến căn phòng trống trải trở nên hơi gượng gạo.
“Nương nương?”
Dao Cơ ngơ ngác nhìn lại, chỉ thấy Liên Oanh vẫn mặc đồ cung nữ, đang quỳ bên sập, tay bưng một chén trà thơm.
“Ngủ suốt ba ngày, chắc là khát lắm rồi. Nương nương uống chút nước cho đỡ khô họng.”
Nghe Liên Oanh nhắc, Dao Cơ mới cảm thấy cổ họng khô rát như sắp rách ra.
Trà vừa đủ ấm, như thể đã được nấu sẵn đúng lúc nàng tỉnh dậy.
Liếʍ nhẹ đôi môi khô, Dao Cơ đỡ lấy chén, ngẩn ngơ nhìn Liên Oanh.
Ngực nàng ta không có vết đâm, cũng chẳng thấy gì đáng sợ, thần sắc bình thản, chẳng giống người vừa đi dạo một vòng qua cửa tử.
“Ngươi... chẳng phải đã chết rồi sao?”
Dao Cơ khẽ hỏi, ngoài cửa gió lớn cuốn theo cánh hoa vẫn còn ướt rơi lả tả vào trong.
Liên Oanh xinh đẹp bị gió thổi rối mái tóc:
“Nương nương chắc là nằm mộng mà bị bóng đè, nô tỳ vẫn bình an đứng trước mặt người đấy thôi.”
Sao lại như vậy...
Dao Cơ gắng gượng ngồi dậy, chỉ cảm thấy thân thể vô cùng yếu ớt, vừa định ra ngoài hít thở khí trời thì bị Liên Oanh ngăn lại.
“Tiên sinh đã chuẩn bị ít tâm ý cho người. Chờ nô tỳ hầu hạ người trang điểm xong, rồi hãy đi gặp tiên sinh.”
Vừa nói, nàng ta vừa ra hiệu về phía bàn trang điểm, khóe môi luôn giữ nụ cười nhạt, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có điều kỳ quặc khó tả.
“Tiên sinh trong miệng ngươi là ai?”
“Là Cố tiên sinh, Cố Trinh đó. Chính là người đã cứu chúng ta, đưa về sơn trang Tình Sương Mù.”
Liên Oanh đỡ Dao Cơ ngồi xuống, vừa chải tóc vừa giúp nàng trang điểm.
Khi ấy Dao Cơ bị Liên Oanh dùng dao đâm khiến hoảng loạn đến ngất đi, hai người đều cận kề cái chết. May có Cố Trinh cứu giúp, đưa bọn họ đến Thái Y Viện chữa trị tạm thời, rồi lẻn theo mật đạo trong cung mà thoát thân.
Thật khó mà tưởng tượng, một mình hắn làm sao có thể bảo vệ hai nữ nhân đang hôn mê bất tỉnh, thoát ra an toàn giữa lúc binh biến loạn lạc như thế.
Xét về dáng vẻ, Cố Trinh trông như chẳng có chút sức lực nào, đôi tay trắng muốt có vẻ hơi yếu ớt bệnh tật, dường như chỉ quen dùng ngân châm và bút mực.
Liên Oanh giúp Dao Cơ cài tóc đơn giản, tinh tế nhưng không kiểu cách, ngược lại khiến cả người nàng trông sạch sẽ, nhẹ nhàng hơn hẳn.
Tuy nhiên, khi Liên Oanh định đeo thêm trâm vòng cho Dao Cơ thì nàng lại đưa tay ngăn lại.
“Khỏi mấy thứ rườm rà ấy, đưa ta đi gặp Cố Trinh.”
Liên Oanh ngẩn người nhìn đôi khuyên tai làm bằng ngọc treo trên lược, hai mắt vô thần.
Nhưng khi Dao Cơ vừa đứng lên, nàng lại mỉm cười rồi dẫn đường phía trước:
“Nương nương, mời theo lối này.”
Hành lang gỗ dài, khúc khuỷu uốn lượn, sân có núi giả và dòng suối nhỏ chảy róc rách. Thỉnh thoảng có vài con cá bạc không rõ tên bơi lội, ngoi lên mặt nước rồi phun ra mấy bong bóng.
Liên Oanh đi trước, bước đi đoan trang, đều đặn như nhịp, không hề giống dáng vẻ lỗ mãng trước kia của nàng.
“Thương thế của ngươi thật sự ổn rồi chứ?”
Dao Cơ vẫn thấy không yên lòng.
Liên Oanh nghiêng đầu khẽ đáp:
“Không sao cả.”
Dao Cơ đi chậm lại, giữ một khoảng cách nhất định với nàng ta.
Nụ cười lễ độ nhưng xa cách của Liên Oanh lúc này lại rất giống Cố Trinh.
Càng đi về phía trước, mùi thuốc càng nồng đậm. Quẹo qua góc tường phía nam, từ xa đã thấy tấm bảng treo chữ “Dược phòng”.
Trong phòng có mấy bếp lò đang tỏa khói nóng, nhiều bó thuốc bọc giấy lau treo bằng dây thừng, giá để đồ đặt ở nơi râm mát, những thảo dược đã phơi khô đang được thông gió hong lại.
Cố Trinh đang ngồi trước bàn nghiền thuốc, bên cạnh là đơn thuốc mới viết dở một nửa, cây bút lông vẫn còn dính nét mực chưa khô trên giá.
Thấy hai người bước vào, hắn ngừng tay, ánh mắt dừng thoáng qua vành tai trống trơn của Dao Cơ rồi nhanh chóng rút về.
Liên Oanh cúi người hành lễ, ngoan ngoãn đứng ngoài cửa chờ.
“Nương nương nghỉ ngơi có khỏe không?”
Cố Trinh thu lại ánh nhìn, lấy từ trên bàn một chén thuốc vẫn còn bốc khói:
“Trước đó ngài ngất đi là vì kinh hoảng quá độ, chén thuốc này giúp an thần, vẫn nên uống thêm thì hơn.”
“Ta giờ đã không còn là nương nương gì nữa, Cố tiên sinh cứ gọi ta là Dao Cơ là được.”
Dao Cơ đón lấy chén thuốc, mùi khó ngửi thật đấy, nhưng nàng không nhíu mày mà uống một hơi cạn sạch.
“Đất nước còn, lễ nghĩa không thể bỏ. Gọi nương nương nghe vẫn yên lòng hơn.”
Cố Trinh lấy chén không đi:
“Thuốc này quả thật hơi đắng, lần sau ta sẽ cho thêm chút đường phèn.”
“Cố tiên sinh tinh ý thật.”
Dao Cơ không ngờ mình vừa rồi uống thuốc lại để lộ chút gì đó.
“Thầy thuốc quan trọng nhất là nhìn, nghe và cảm nhận. Những thứ ấy tại hạ cần phải nắm rõ.”
Cố Trinh ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt trước sau như một trong trẻo và bình tĩnh:
“Mong nương nương đừng chê trách.”
Hai người trò chuyện ngắn, sau cùng cùng ngồi bên bàn trà nói chuyện phiếm.
Liên Oanh ra vào thành thạo, mỗi khi Cố Trinh gọi là nàng ta đều nhanh chóng có mặt.
Làm việc chu đáo, so với Dao Cơ lại có phần quan tâm Cố Trinh hơn, như thể hắn mới là chủ tử mà nàng đi theo từ nhỏ.
Cố Trinh dịu dàng bắt mạch cho Dao Cơ, nhân tiện kể lại tình hình hỗn loạn bên ngoài cho nàng nghe.