Chương 12: Yến tiệc trong cung (1)

Dao Cơ tuy cúi đầu, nhưng lại cảm nhận rõ có hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, trong đó vừa có tò mò, vừa mang theo ác ý.

Giống như một tấm bia sống.

Vị trí bên cạnh bệ hạ vốn là chỗ cao quý thế nào, huống hồ hôm nay còn có cả hoàng hậu, để nàng ngồi đó chẳng khác nào đặt người lên lửa mà nướng.

“Chiêu phi, đã là ý của bệ hạ, ngươi cứ đi đi.”

Mãi đến khi hoàng hậu trầm giọng mở lời, Dao Cơ mới khẽ gật đầu, đưa tay đặt vào tay Chu Diễm đang đưa ra.

Tiếng trống nghi lễ lại vang lên, Dao Cơ vén váy bước theo từng bước nhịp, được Chu Diễm đưa đến trước bàn ngự án khắc rồng.

Chiếc ngai rồng thật lớn, dẫu hai người cùng ngồi nhưng vẫn chừa ra khoảng cách khá xa.

Dao Cơ mỉm cười dịu dàng, còn Chu Diễm thì rõ ràng lộ vẻ đắc ý.

Nàng và Hà Dịch Đan có dung mạo giống nhau, chính là thứ để hắn lấy ra khoe khoang.

“Khai tiệc”

Mạnh công công mặc áo đỏ tím, hô vang một tiếng rồi hất mạnh chiếc phất trần. Tiếng đàn sáo vang lên du dương, khắp sảnh, các con cháu dòng dõi quý tộc cùng nâng chén kính rượu Chu Diễm.

“Chúng thần cầu chúc bệ hạ trường thọ bình an, nước nhà yên ổn, non sông vững bền!”

Lời chúc tụng nối nhau vang lên không ngớt, các quốc gia lần lượt dâng bảo vật, Mạnh công công cũng lần lượt xướng danh đưa lên.

Dao Cơ bắt đầu thấy đói bụng, rất muốn ra tay với phần phó mát trước mặt một cách tàn bạo, nhưng tiếc là hiện tại có quá nhiều ánh mắt đổ dồn đến, đành phải giả vờ như tượng ngọc, mỉm cười dịu dàng.

Tiệc tối gì mà kỳ cục!

Sao toàn uống rượu mà chẳng ai chịu ăn vậy chứ!

Chu Diễm chưa động đũa trước, ai dám làm bậy?

“Vương gia Tĩnh Dương tiến cống 200 đấu minh châu Bắc Hải, 200 đấu hồng ngọc Nam quốc, 300 đấu phỉ thúy...”

Vật phẩm chưa dâng hết, chỉ chọn ra vài món thượng hạng nhất đưa Chu Diễm xem qua.

Hắn mở hộp gỗ viền tơ vàng, lấy ra một viên minh châu, đặt trong tay thưởng thức, sắc mặt liền tỏ vẻ không vui.

“Sao trẫm cảm thấy viên này nhỏ hơn năm ngoái nhỉ?”

Vương gia Tĩnh Dương tay cầm chén rượu bất giác siết chặt, đứng dậy đáp lời:

“Tâu bệ hạ, kích cỡ viên minh châu này so với năm trước không khác biệt, thậm chí còn đạt chuẩn hơn...”

“Ái phi, nàng thấy thế nào?”

Chu Diễm không kiên nhẫn nghe hết, cắt ngang lời hắn, rồi đặt viên minh châu trong lòng bàn tay, đưa tới trước mặt Dao Cơ.

Đôi mắt tím nhạt của Vương gia Tĩnh Dương cũng dời theo. Cả người hắn toát ra khí chất sang quý, như thể được nuôi nấng bằng vàng ngọc. Quần áo trang sức tuy có phần khoa trương, nhưng đặt trên người hắn lại rất hợp, không có gì đáng chê.

Ánh nến cung yến chiếu lên người, càng khiến hắn giống như con công đực vừa xòe đuôi rực rỡ.

Dao Cơ biết Chu Diễm muốn nàng nói điều gì, việc cho nàng ngồi bên cạnh với danh nghĩa “ái phi”, chẳng qua là muốn nàng làm cái loa truyền giọng mà thôi.

Nạn nước sinh từ họa người, quốc mất cũng vì họa người, chuyện mếch lòng nước chư hầu như thế này, dĩ nhiên phải để “họa thủy” ra mặt gánh vác.

Dao Cơ nhận lấy viên minh châu, đầu ngón tay trơn mịn lướt nhẹ qua bề mặt bóng loáng, mắt nhìn ánh sáng phản chiếu chói lóa rồi thản nhiên buông lời:

“Thường thôi.”

“Ha ha ha! Ái phi đúng là có con mắt tinh tường!”

Chu Diễm cười to, liếc lạnh sang Vương gia Tĩnh Dương:

“Ngươi còn gì để nói?”

Tĩnh Dương trầm mặc một lúc rồi chậm rãi cúi đầu:

“Là tiểu vương sơ suất. Xin được dâng thêm 300 đấu minh châu để tạ tội.”

Trước khi ngồi xuống, hắn liếc mắt nhìn Dao Cơ, ánh nhìn mang theo ý vị khó lường.

Dao Cơ chỉ nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Không liên quan gì đến nàng cả. Giờ nàng chỉ là người làm thuê, nếu muốn trách thì nên trách kẻ há miệng như sư tử kia.

Những màn kịch cũ diễn đi diễn lại, Chu Diễm giở đủ trò ép buộc, thích thú ngắm nhìn năm vị vương giận mà không dám lên tiếng.

Lễ nghi kết thúc, Dao Cơ cuối cùng cũng có cơ hội uống một ngụm rượu gạo.

Lúc trước nàng còn thấy khó hiểu, vì sao sáu nước yên ổn lại bất ngờ chia năm xẻ bảy. Bây giờ thì đã hiểu rõ nguyên nhân.

Nơi nào có áp bức, nơi đó sẽ có phản kháng.

Chu Diễm cứ cư xử kiểu này, bị người ta lật đổ chỉ là chuyện sớm muộn.

Chẳng trách hoàng hậu khi nãy lại hào phóng đến thế, chỗ ngồi này vốn chỉ dành cho sủng phi, nếu nàng ta ngồi vào, chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?

Tặc, vua tôi cùng một giuộc, đúng là một đôi hiểm độc làm loạn thiên hạ!

Sau mấy màn ca múa, xiếc ảo thuật đổi tiết mục vài lượt, dưới ánh mắt ra hiệu của Chu Diễm, Mạnh công công hô lên khiến cả đại điện im bặt.

“Nhân dịp hôm nay vui vẻ, trẫm có một chuyện lạ muốn kể cho chư vị nghe.”

Chu Diễm chống cằm bằng một tay, trong mắt đã mang men say:

“Không biết chư vị đã từng nghe qua cái tên ‘Hà Dịch Đan’ chưa? Vài hôm trước có người dâng cho trẫm, còn nói đây là phương thuốc trường sinh bất tử, ha ha!”

Sắc mặt năm vị vương khẽ biến, đặc biệt là Lang Càn vương của nước Hổ Tiêu phản ứng dữ dội nhất.

Thân hình hắn cực kỳ cường tráng, dù đang ngồi vẫn cao hơn người khác nửa cái đầu. Tóc dài đen nhánh được tết thành bím nhỏ, thắt lưng khoác mã não đủ màu.

Da ngăm màu đồng cổ, lông mày đậm, đuôi mày có vết xước bạc như sẹo, khiến vẻ ngoài càng thêm mạnh mẽ cứng cỏi.

Đôi mắt sâu sáng, khí chất hiên ngang. Tuy y phục không sánh được Tĩnh Dương Vương về độ quý giá, nhưng toàn thân anh khí, khiến người ta khó lòng quên được.

So với ly rượu nhỏ tinh xảo, có vẻ bình rượu lớn hào sảng hợp với hắn hơn nhiều.

Lúc nãy Hổ Tiêu tiến cống toàn là binh khí hiếm có, kiểu dáng đa dạng, sắc bén dị thường, để lại ấn tượng sâu sắc với Dao Cơ.

Lang Càn dường như cũng là kẻ cứng rắn, dù có người hầu khuyên ngăn, hắn vẫn không nhịn được mà đứng dậy.

“Tâu bệ hạ, ‘Hà Dịch Đan’ là bảo vật chí quý của Hổ Tiêu, năm xưa cơ duyên ngẫu nhiên có được từ một đạo sĩ ngoài biển. Mấy hôm trước chẳng hiểu sao lại bị kẻ gian đánh cắp!”

Chu Diễm cười như không cười:

“Chuyện này trẫm không rõ, chi bằng gọi kẻ dâng vật quý kia lên, ngươi tự mình giằng co với hắn, được chứ?”

“Tiểu vương cũng đang có ý đó!”

Lang Càn nắm tay thành quyền, ngón giữa kêu răng rắc.

Mấy vị vương gia còn lại đều chăm chú uống rượu, nét mặt chẳng nhìn ra vui buồn gì, hoàn toàn không xen vào.

“Tuyên Cố Trinh vào điện!”