Có lẽ từ đầu, Từ gia vốn đã là cái gai hắn muốn nhổ, lần này chỉ là nhân cơ hội đánh một đòn cảnh cáo mà thôi.
Huống hồ Dao gia vốn không có thế lực gì, trước kia bị chèn ép tới mức nhân khẩu cũng chẳng còn bao nhiêu, trong triều cũng chẳng đủ sức làm nên chuyện gì.
Dù có được tấm biển miễn tội, nhưng nếu Chu Diễm sau này đổi ý, muốn diệt Dao gia thì vẫn có trăm phương ngàn kế để kiếm cớ.
Màn diễn hôm nay, suy cho cùng cũng chỉ để dỗ nàng vui lòng mà thôi.
Chu Diễm tuy không đến mức vì một nụ cười của giai nhân mà dấy loạn triều đình, nhưng đùa cợt miệng lưỡi thì lại rất tình nguyện.
Xem như không phải loại hôn quân không biết dung người.
Vừa nói chuyện, cách đó không xa có một nhóm cung nữ đi ngang, tay bưng đầy đủ các vật phẩm chuẩn bị cho yến tiệc trong cung.
Chu Diễm thấy Dao Cơ có vẻ tò mò, liền cười hỏi:
“Tối nay là yến tiệc các nước, ái phi có muốn đi xem náo nhiệt một phen không?”
Mắt Dao Cơ sáng lên một thoáng rồi hơi lúng túng:
“Chuyện này... Từ phi tỷ tỷ từng nói, trong yến tiệc cung đình vốn không còn dư ghế.”
Chu Diễm cười nhạt, trong nụ cười lại mang theo vẻ lạnh lẽo tàn nhẫn.
“Nay nàng ta không còn nữa, chẳng phải là vừa khéo sao?”
⸻
Yến tiệc bắt đầu vào giờ Dậu.
Dao Cơ trở về Sơ Ngọc cung, mặc cho cung nữ khoác lên người nàng tầng tầng lớp lớp trang phục lộng lẫy và đồ trang sức quý giá.
Dao Cơ tựa như một khối ngọc đẹp trời sinh, cho dù là dung mạo nhẹ nhàng không son phấn hay trang điểm đậm sắc rực rỡ, đều toát lên vẻ đẹp riêng có của nàng.
Ngay cả Liên Oanh đã theo hầu bên cạnh nàng nhiều năm cũng không khỏi ngẩn người nhìn đến ngây dại.
“Dáng vẻ của nương nương như thế này, chắc chắn sẽ áp đảo hết thảy mỹ nhân trong yến tiệc đêm nay, đến Hoàng hậu nương nương cũng...”
“Liên Oanh, nói năng cẩn thận.”
Dao Cơ khẽ liếc nàng một cái.
Liên Oanh tuy trung thành tận tụy, nhưng lại quá thiếu dè dặt. Tính tình lỗ mãng như thế, sau này rất dễ gây hoạ, giữ bên người thật sự khiến người khó yên lòng.
Liên Oanh có chút ấm ức:
“Chẳng qua là nói đùa mấy câu trong cung thôi, cũng không ai nghe được, sợ cái gì chứ!”
Dao Cơ bất đắc dĩ thở dài.
Trò chơi này tuy cho nàng nhan sắc trời ban không ai bì kịp, nhưng con đường tương lai chưa chắc đã thuận lợi.
Tính cách lỗ mãng cũng có lợi riêng, chỉ là phải biết cách dùng.
Nếu dùng tốt, đôi khi còn mang lại hiệu quả bất ngờ.
“Nương nương cứ mềm lòng như vậy, hôm nay cứu tiện nhân kia làm gì, đáng lẽ phải để nàng ta bị chặt tay cho rồi.”
Liên Oanh còn có chút giận, lẩm bẩm không ngớt.
“Người đó ta còn có việc dùng đến, đừng nói nhiều nữa, đứng lên chuẩn bị đi.”
Dao Cơ cuối cùng cũng soi mình trong gương, nhẹ nhàng mím môi đỏ.
“Đúng rồi, về hề hương có mang theo không? Bổn cung rất thích mùi ấy.”
“Đương nhiên có.”
Liên Oanh nhanh nhẹn mở lư hương, dùng kìm gắp mấy mảnh còn chưa cháy hết, đặt vào một quả cầu bạc khắc hoa tinh xảo.
“Hương này là Bệ hạ thích nhất, mang theo bên người thì càng tốt.”
Dao Cơ mặc nàng buộc tiểu lư hương ấy vào dây đeo, tựa như một chiếc chuông nhỏ tinh xảo.
Dù chạm tay vào không thấy nóng, nhưng hương thơm dịu nhẹ đã lan ra, ngấm vào tận tim phổi.
Canh giờ đã điểm, Dao Cơ được quản sự ma ma dẫn tới trước Ngự Long điện, an tĩnh đứng ở sau lưng Hoàng hậu và Hiền phi.
Hoàng hậu thấy nàng đến cũng không nói nhiều, chỉ quay đầu liếc vài cái.
Chuyện Từ phi bị cấm túc đã sớm lan khắp hậu cung.
“Cứ tưởng là con mèo nhỏ ngoan ngoãn, ai ngờ móng vuốt đã lộ ra rồi.”
Hiền phi nhíu mày hừ lạnh một tiếng, thoáng thấy tiểu lư hương bên hông Dao Cơ, sắc mặt càng sa sầm.
Về hề là loại hương liệu hiếm nhất thiên hạ, bản thân Hiền phi thích nhất điều hương, từng vì mùi này mà đến cầu xin Hoàng hậu, mong Bệ hạ ban cho.
Nào ngờ chưa kịp nói xong, Sơ Ngọc cung đã được ban xuống trước.
Vì chuyện đó, Hiền phi mất hết thể diện, bị người ta chê cười không ít.
Bây giờ Dao Cơ còn ngang nhiên mang theo về hề hương tham dự yến tiệc, chẳng phải là cố ý làm nhục nàng ta?
“Trong quốc yến, nếu ai vô cớ làm càn, khiến Hạc Thừa mất thể diện, bổn cung nhất định không tha!”
Hoàng hậu vừa lần chuỗi tràng hạt bồ đề, vừa nghiêm giọng quở trách.
Vốn định châm chọc thêm vài câu, Hiền phi đành im lặng. Các phi tần lần lượt được thái giám dẫn vào trong điện.
Rõ ràng Hoàng hậu là người tôn quý nhất, nhưng ngay khi Dao Cơ bước vào điện, ánh mắt mọi người liền đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Khắp nơi vang lên những tiếng thì thầm, tiếng khen ngợi lặng lẽ xen trong hơi thở hỗn tạp, lờ mờ truyền đến tai nàng.
Trước đó, Liên Oanh từng nói, yến tiệc vạn quốc là quy củ từ mấy năm trước, ba năm một lần.
Từ khi Chu Diễm lên ngôi, đây đã là lần thứ ba tổ chức.
Quân chủ thay đổi là chuyện bình thường, năm nước chư hầu thường nhân dịp này dò la tin tức, tìm hiểu tình hình Hạc Thừa gần đây.
Trước kia mỗi lần thấy Hạc Thừa diễn binh uy mãnh, các nước đều e dè mà bỏ ý định vọng động.
Huống chi tiên đế am hiểu phép trị nước, cống phẩm và thuế má đều được tính toán rõ ràng, hợp lý.
Để tỏ lòng thần phục, năm nước đều cử con cháu hoàng thất đến Hạc Thừa làm hạt nhân, lần này cũng cùng dự yến tiệc, mang ý nghĩa sum vầy hữu hảo.
Tuy vậy, ghế của hạt nhân đều xếp cuối, địa vị rất thấp.
Dao Cơ làm theo quy củ, chỉ theo sau người phía trước, không ngó nghiêng xung quanh, lại không ai giới thiệu, nên cũng chưa nhận ra ai là hạt nhân.
Các phi tần an vị đúng chỗ, năm vị vương đã sớm chờ đợi, chỉ riêng Chu Diễm vì muốn tôn vinh địa vị nên vẫn chưa xuất hiện.
Chỗ Dao Cơ ngồi không xa, theo thứ tự là năm vị vương: Tĩnh Dương, Mộ Sùng, Tuy Liêm, Hổ Tiêu và Đột Địch.
Ngay lúc nàng vừa an tọa, năm người ấy đã nhìn chằm chằm vào nàng bằng ánh mắt nóng rực đến đáng sợ.
Có phần quá mức mất lễ.
Dao Cơ âm thầm bật bảng thuộc tính của họ, quả nhiên trên đầu cả năm người đều hiện tâm động chỉ số, cao thấp không đồng đều.
Nàng từng thử qua, chỉ có những NPC chính trong hệ thống mới hiện chỉ số tâm động.
Còn như Liên Oanh hay Từ phi chỉ là nhân vật phụ, không hề có chỉ số nào.
Dao Cơ ghi nhớ số liệu của từng người, dựa vào ấn tượng ban đầu để đánh giá độ khó chinh phục từng vị vương.
Bởi vì người có thể giúp nàng thuận lợi qua ải, trở về thế giới thực, chính là một trong số họ.
Không bao lâu sau, theo tiếng trống nghiêm trang vang lên, Chu Diễm rốt cuộc xuất hiện.
Không ngờ hắn đi đến trước chỗ Dao Cơ, lại đột ngột dừng lại.
“Ái phi ngồi chỗ này, chẳng phải là quá xa trẫm rồi sao?”
Yết hầu Chu Diễm hơi ngứa, mùi hương làm người ta mê mẩn kia thực sự khiến hắn khó chịu, nhưng lại chân thật đến mức khiến hắn không nhịn được mà đưa tay ra với Dao Cơ.
“Lại đây, ngồi cạnh trẫm.”