Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần Hạ Trạch đã khá hơn nhiều. Anh vốn quen dậy sớm, vừa tỉnh dậy liền ra vườn nhỏ vận động một chút, tập vài động tác quyền cho giãn gân cốt.
Tuy sức lực vẫn chưa hồi phục, thân thể còn hơi yếu, nhưng anh tin rằng chỉ cần kiên trì rèn luyện, mọi chuyện rồi sẽ ổn dần lên.
Tập luyện xong, Hạ Trạch quay lại phòng thì vừa lúc gặp người hầu đang bưng đồ dùng vệ sinh đến, định gọi anh dậy.
Thấy phòng không có ai, người hầu thoáng ngạc nhiên, lại càng bất ngờ hơn khi thấy Hạ Trạch từ bên ngoài trở vào.
Tuy vậy, người hầu này đã làm việc ở Đông cung nhiều năm, cảm xúc luôn giữ kín đáo, nên lập tức mang đồ dùng đến trước mặt Hạ Trạch, cung kính nói: “Thái tử phi điện hạ, để tôi hầu ngài rửa mặt.”
Hạ Trạch xua tay, nói: “Không cần phiền thế đâu, sáng sớm tôi đã qua phòng tắm rửa mặt rồi. Có gì ăn không? Đói quá.”
Vận động xong, toàn thân mồ hôi nhễ nhại, bây giờ Hạ Trạch mới nhớ đến dáng vóc đời trước của mình - tám múi bụng rắn chắc, thể lực dồi dào, hít đất năm mươi cái là chuyện nhỏ.
Hiện tại, chỉ mới đánh quyền sơ sơ đã thấm mệt, đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.
Người hầu không biểu lộ cảm xúc gì, nhẹ nhàng ra hiệu cho các tùy tùng lui ra: “Thái tử phi điện hạ hôm nay muốn dùng món gì?”
“Như mọi ngày là được!” Nói rồi Hạ Trạch tiện tay lấy một chiếc khăn bông ở gần cửa phòng tắm, lau mồ hôi trên trán.
Người hầu tròn mắt kinh ngạc, không hiểu sao hôm nay Thái tử phi lại tự tay làm hết mọi việc.
Bình thường, từ chuyện rửa mặt đến mặc quần áo đều do người hầu phục vụ, vậy mà hôm nay Hạ Trạch lại tự mình lo liệu.
[Chẳng lẽ việc ly hôn với Thái tử điện hạ lại ảnh hưởng lớn đến thế?] Người hầu âm thầm thở dài, trong lòng cũng thấy hơi xót xa.
Chưa đầy mười phút sau, đồ ăn được dọn lên.
Trong những chiếc bát đĩa thủy tinh trong suốt là những món ăn cũng tinh tế không kém: Một ly chất lỏng màu xanh, một đĩa khoai tây nghiền trắng ngần làm món chính, thêm hai chiếc bánh bao nhỏ vừa bằng nắm tay trẻ con.
Hạ Trạch nhìn một lượt, hỏi: “Chỉ có vậy thôi?”
Người hầu đáp: “Điện hạ ngày thường chỉ ăn vậy thôi, hôm nay ngài muốn đổi khẩu vị?”
Cuối cùng Hạ Trạch cũng hiểu tại sao thân thể này lại gầy yếu như vậy... Có điều ăn xong vẫn không thấy no nên đành bảo người hầu: “Phiền cậu... Có thể cho tôi thêm một bát mì được không? Bát to nhé.”
Người hầu sững người mất mấy giây, nhìn Hạ Trạch lúc lâu mới hoàn hồn đáp: “Vâng, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay!”