Tuy ngoài mặt tỏ ra bình thản, trong lòng Hạ Trạch lại cực kỳ vui vẻ. Nhận được khoản trợ cấp hậu hĩnh như thế, còn mong gì hơn nữa.
Minh Tư còn muốn nói gì đó nhưng thấy thái độ thờ ơ của Hạ Trạch thì cũng thôi. Như vậy cũng tốt, khỏi phải dây dưa thêm cho mệt đầu: “Anh... Thôi, về sau tôi sẽ cho người hầu đến chăm sóc cuộc sống cho anh! Tôi đã hứa với phụ hoàng sẽ không để anh chịu thiệt thòi.”
Hạ Trạch nhận ra, Thái tử tuy có nhiều điều không hài lòng với nguyên chủ nhưng bản chất vẫn là người biết nghĩa tình. Nhìn khuôn mặt tuấn tú, nét đẹp tinh tế của Minh Tư, anh chợt muốn đùa “đứa trẻ” này một chút.
Hạ Trạch ngẩng đầu, cười nhạt nhìn Minh Tư rồi hỏi: “Vậy anh biết thế nào mới là không để tôi chịu thiệt thòi không?”
Sắc mặt Minh Tư lập tức thay đổi.
Hạ Trạch bật cười, vẫy tay nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ không dây dưa nữa đâu. Khi nào tôi có thể nhận giấy ly hôn? Nếu đã ký xong, chi bằng chúng ta cùng đi giải quyết thủ tục ở hoàng gia tòa án đi. Dù gì sau này ai muốn tái hôn cũng cần giấy xác nhận ly hôn. Anh thấy vậy có đúng không, Thái tử điện hạ?”
Hạ Trạch chẳng hề tỏ ra cao thượng gì hết, tiền trợ cấp thì nhận, người hầu cũng không chối từ. Một mình anh nơi đất khách quê người, không người thân thích, không chỗ dựa, chẳng có gì làm hậu thuẫn.
Sau khi ly hôn với Minh Tư, không biết sẽ có bao nhiêu người chờ xem anh bị chế giễu. Nếu không chuẩn bị cho mình con đường lui, e rằng sau này sống chẳng dễ dàng gì.
Minh Tư suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị, anh nghỉ ngơi sớm đi!” Nói rồi, anh quay người tính rời khỏi phòng.
Đến cửa, Minh Tư bỗng dừng lại, ngoảnh lại hỏi: “Đúng rồi! Chúng ta... Đã từng có chuyện gì chưa?”
Hạ Trạch ban đầu không hiểu, hỏi lại: “Chuyện gì cơ?”
Minh Tư nói: “Ý ta là, chúng ta... Đã từng phát sinh quan hệ chưa? Nếu có, anh nói cho tôi biết. Tôi sẽ bồi thường cho ngươi gấp đôi.”
Hạ Trạch suýt nữa sặc nước, hóa ra là ý đó... Thực ra hai người đã từng làm chuyện vợ chồng.
Chính là vào một tháng trước, Hạ Trạch hôm ấy chuốc say Minh Tư, sau đó hai người đã phát sinh quan hệ nhưng anh không muốn Minh Tư biết nên trời chưa sáng đã lén về phòng mình.
Có lẽ Minh Tư cũng lờ mờ nhớ ra nhưng hôm sau Hạ Trạch không nhắc đến, anh cũng coi như đó chỉ là một giấc mộng.
Thật ra với tính cách của Hạ Trạch, nếu thực sự đã xảy ra chuyện gì, anh chẳng bao giờ giấu kín.
Nhưng lần này Hạ Trạch không thể nói ra, bởi anh cũng không muốn tiếp tục dây dưa với Minh Tư.