Minh Tư cứ nghĩ sau khi tỉnh lại, Hạ Trạch sẽ tiếp tục làm loạn, bản thân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tạm hoãn chuyện ly hôn! Nếu vì mình mà Hạ Trạch chết, giới truyền thông chắc chắn sẽ làm rùm beng mọi chuyện lên.
Chỉ là không ngờ lần này, đối phương lại ngoan ngoãn ký vào giấy ly hôn! Đã thông suốt rồi sao? Thật sự không giống với tính cách của Hạ Trạch trước đây.
Nhưng dù sao cũng từng là vợ chồng, lại vừa mới tỉnh lại, cho dù sau này mỗi người một ngả, Minh Tư vẫn cảm thấy mình nên đến gặp Hạ Trạch một lần.
Thế là anh thay áo khoác đen viền chỉ vàng, quyết định đến gặp đối phương lần cuối! Những vấn đề liên quan đến tài sản, Minh Tư cũng sẽ cố gắng tôn trọng ý kiến và đáp ứng mọi yêu cầu của Hạ Trạch.
Khi Minh Tư bước vào phòng, Hạ Trạch vừa tắm xong.
Một năm kết hôn, Minh Tư chưa từng thấy thân thể của Hạ Trạch, cũng không muốn để bản thân bị vướng bận cảm xúc, tránh sau này thêm rắc rối. Nhưng mơ hồ trong lòng, anh lại có cảm giác giữa mình và Hạ Trạch từng xảy ra điều gì đó... Anh khẽ lắc đầu, tự nhủ: “Không thể nào, mình chưa từng vào phòng Hạ Trạch, làm sao xảy ra chuyện gì được?”
Hạ Trạch vừa lau tóc, trên người khoác áo tắm rộng rãi, sạch sẽ. Ngẩng đầu nhìn thấy Minh Tư thì không kìm được ánh mắt trầm trồ. Bản thân đã quen với việc nhìn người đẹp nhưng chưa từng nghĩ có người lại sở hữu ngũ quan tinh xảo đến thế.
Bỗng dưng Hạ Trạch thấy hơi tiếc khi mình đã ký giấy ly hôn quá nhanh. Tiền tài, mỹ nhân, đúng là khó lòng lựa chọn... Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn, giấy ly hôn đã ký rồi. Vì vậy, Hạ Trạch chỉ bình thản gật đầu với Minh Tư, vừa lau tóc vừa lên tiếng: “Thái tử điện hạ, ngài đến rồi?”
Minh Tư nhíu mày, cảm thấy như chưa từng gặp Hạ Trạch giản dị thế này bao giờ.
Mỗi lần xuất hiện trước đây, Hạ Trạch hoặc trang điểm lộng lẫy, hoặc cười ngọt ngào quyến rũ. Nhưng hôm nay, gương mặt mộc của Hạ Trạch lại giống như một bông bách hợp vừa hé nở, đặc biệt là sau khi tắm, làn da vẫn còn vương hơi nước. Phải thừa nhận, như vậy thật sự rất cuốn hút.
Minh Tư gật đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Có lẽ do đã quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân đầy châm biếm này, nên mỗi lần gặp lại Hạ Trạch, anh đều thấy không dễ chịu. Nghĩ lại, thấy mình cũng thật đáng thương khi phải lấy một người vợ có tính cách “khó chiều” như thế này.
Minh Tư nói: “Tôi nghe nói anh vẫn còn ý kiến về khoản trợ cấp sau ly hôn?”
Hạ Trạch đi ra sau bình phong thay áo ngủ, tóc còn ướt rủ xuống vai. Vừa chải tóc, anh vừa nhún vai đáp: “Không còn nữa, tôi rất hài lòng.”