“Bíp bíp bíp.” Tiếng báo của nhiệt kế vang lên, y tá trường nghe thấy liền bước vào: “39.5 độ. Cao thế này thì không được rồi, mau đi tìm giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ về nghỉ ngơi đi.”
Nhiệt kế sao lại không biết điều như vậy. Nếu đo thêm một lát nữa, để bọn họ nói thêm vài câu thì tốt biết bao. Giọng của y tá dường như càng lúc càng xa, nhưng thực ra vẫn đang ở ngay trước mặt. Lộ Dụ Niên mơ mơ màng màng nghĩ, trong lòng có chút tiếc nuối.
“Đang nghĩ gì thế, phải đi thôi.” Ninh Dĩ Ân đứng dậy, bước tới trước mặt cậu. Vì Lộ Dụ Niên đang ngồi, anh liền hơi ngồi xổm xuống, giữ cho tầm mắt ngang bằng nhau, hai tay chống lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn cậu" “Đi nào, em đi xin nghỉ, tôi cũng nên quay về lớp rồi.”
Phòng y tế và tòa nhà dạy học khối 12 không nằm cùng một khu, lại là một quãng đường khá dài.
Hai người một trước một sau đi xuống. Lộ Dụ Niên muốn tìm chút đề tài để nói, nhưng đầu óc cậu cứ lâng lâng choáng váng. Ninh Dĩ Ân đi phía trước, suốt quãng đường đều cúi đầu nhìn điện thoại. Dù không thấy được biểu cảm, nhưng Lộ Dụ Niên gần như chắc chắn gương mặt anh đang lạnh nhạt.
Nghĩ rất lâu, cuối cùng Lộ Dụ Niên vẫn không mở miệng.
Tiết học cuối cùng buổi sáng là giờ tự học.
“Anh ta đúng là học sinh học lại à.”
“Không biết trước khi thi đại học anh ta được bao nhiêu điểm nhỉ.”
“Nhìn cứ lêu lổng thế nào ấy. Chắc là dựa vào quan hệ.”
Phiền thật. Từ lúc Ninh Dĩ Ân ngồi xuống, những tiếng bàn tán rì rầm này chưa từng dừng lại.
Cho dù lớp trưởng đã đứng trên bục nhắc nhở rất nhiều lần, cũng hoàn toàn không có tác dụng, ngược lại còn càng lúc càng ầm ĩ hơn. Rõ ràng, trong lớp này không có mấy người là không tò mò về anh. Chỉ là tất cả đều chỉ dám bàn tán sau lưng, không ai chủ động tới hỏi.
“Bạn học.” Cuối cùng, khi tiếng chuông tan học vang lên, cả lớp gần như ùa ra ngoài chạy về phía căn tin. Âm thanh vo ve như ruồi muỗi cũng theo đó mà ngừng lại. Và cuối cùng cũng có người lấy hết can đảm bắt chuyện với anh.
“Anh là học sinh học lại sao.”
“Ừ.” Dù tin này hôm nay đã lan khắp lớp, người bạn học kia vẫn muốn xác nhận lại một lần nữa.
“Vậy thi đại học anh được bao nhiêu điểm.” Là hỏi, nhưng Ninh Dĩ Ân nghe lại giống như chất vấn hơn. Thấy anh không nói, người kia liền bổ sung: “Nếu thấy mạo muội thì thôi vậy.”
“Không có gì mạo muội cả.” Ninh Dĩ Ân đáp: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì là năm trăm năm mươi lăm.”
Không nói thêm lời thừa nào, thậm chí cũng chẳng đáp lại một câu cảm ơn, người kia quay đầu chạy đi luôn.
Ninh Dĩ Ân khẽ nhíu mày, không nói gì thêm. Trong mấy tháng qua, anh đã tự hòa giải với chính mình rồi. Làm lại một lần cũng chẳng có gì to tát, nên dĩ nhiên cũng không ngại để người khác biết điểm số của mình. Nói cho người kia biết chỉ là hy vọng tai mình có thể được yên tĩnh hơn một chút.
Nhưng rất rõ ràng, anh đã nghĩ sai.
Buổi trưa ở Kiến Nam cho phép học sinh về ký túc xá nghỉ ngơi. Bất kể là nội trú hay đi về nhà, đều có sắp xếp giường ngủ. Tất nhiên, cũng có thể lựa chọn ở lại lớp học để học hoặc nghỉ.
Ninh Dĩ Ân luôn cảm thấy về ký túc xá quá phiền phức, nghỉ một lát trong lớp là đủ rồi. Suốt ba năm cấp ba, anh gần như chẳng mấy khi đặt chân đến ký túc xá.
Anh không biết bình thường lớp này ra sao, nhưng hôm nay có tới gần ba phần tư học sinh ở lại trong lớp.
“Mới nhìn là biết đi cửa sau vào rồi.”
“Chậc chậc chậc, nền tảng cứng cỡ nào mà với từng ấy điểm còn dám vào lớp mình.”
Rất nhanh sau đó, chẳng biết là ai đặt cho anh biệt danh này, mà nó đã bay khắp cả lớp học. Nhanh đến mức gần như còn chưa có mấy người biết tên thật của anh là Ninh Dĩ Ân, thì học sinh các lớp khác đã biết anh với cái tên “Anh Ba Năm” rồi.