“Hả?” Không chỉ Lộ Dụ Niên, ngay cả Ninh Dĩ Ân sau khi nói xong cũng sững người, âm thầm trợn mắt với chính mình trong lòng.
“Ý tôi là, nếu được, tôi cũng vào phòng y tế, coi như ở cùng em một lát, để tôi trốn tiết học một chút.”
“Dĩ nhiên rồi.” Hóa ra là không muốn lên lớp, vậy thì cũng là tâm lý bình thường thôi. Việc giúp đỡ này cũng chẳng tính là giúp đỡ gì to tát, nhưng Lộ Dụ Niên vẫn rất sẵn lòng.
“Ngồi xuống đi, đợi nhiệt kế kêu là được.” Cô y tá của trường dặn dò xong liền rời khỏi gian ngăn nhỏ, chỉ còn lại hai người nhìn nhau.
“Tự giới thiệu một chút, tôi tên là Ninh Dĩ Ân.” Anh đưa tay phải ra, nhưng thấy Lộ Dụ Niên đang kẹp nhiệt kế ở nách phải thì lại đổi sang tay trái: “Sau này chúng ta sẽ là bạn học.”
Lộ Dụ Niên lại bắt đầu thấy choáng, nhưng vẫn vươn tay bắt lấy: “Bạn học? Là bạn học cùng lớp sao.”
“Nếu là khối 12 mới, lớp số 3 thì đúng vậy.”
Lộ Dụ Niên đột nhiên cảm thấy, có lẽ mình vẫn đang ngủ trong tiết tự học tối hôm qua, nếu không thì làm sao lại có thể mơ ra một giấc mơ đẹp đến thế này.
Nhưng cảm giác khó chịu lan khắp người do cơn sốt lại khiến cậu vô cùng rõ ràng cảm nhận được khoảnh khắc hiện tại... Ánh nắng xuyên qua tán cây rồi chiếu qua khung cửa sổ, ánh sáng rơi xuống liền mang theo hình dáng của những chiếc lá. Tiếng ve chẳng biết từ lúc nào đã trở nên dễ nghe hơn, theo làn gió nhẹ lan tỏa khắp mọi góc.
Tất cả mọi thứ đều đẹp đến thế, nếu như trong không khí không còn sót lại chút ngượng ngùng nào, nếu như còn một tia lý trí không nuốt chửng đống tâm tư hỗn loạn kia.
Lộ Dụ Niên bỗng nghĩ: “Nếu hôm qua mình không có dù chỉ một chút mong chờ, liệu người quay lại học lại có còn là anh ấy không.”
Tất nhiên, chuyện này không phải thứ ý chí của bất kỳ ai có thể chi phối. Số phận vốn dĩ phải như vậy, con đường đã được định sẵn trong cõi mơ hồ vô hình kia vốn là để đi như thế.
Chỉ là, khi cảm xúc một khi đã ập đến, bất kể đúng hay sai, bất kể là phải hay trái, việc tiêu hóa đoạn cảm xúc ấy đều cần tốn không ít sức lực. Về sau, Lộ Dụ Niên đã phải mất rất lâu mới có thể buông bỏ hoàn toàn cảm xúc này.
Trong phòng rất yên tĩnh. Lộ Dụ Niên dường như đang cúi đầu nghịch ngón tay. Ninh Dĩ Ân không muốn mở thêm đề tài mới, cũng chẳng muốn quay lại lớp học, nên lấy điện thoại ra từ trong ba lô, bật máy rồi nửa che nửa giấu mà dùng.
Nghĩ ngợi một chút, anh lại ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, giơ ngón trỏ đặt trước môi làm động tác im lặng. Lộ Dụ Niên vốn đang định tìm chuyện gì đó để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, thấy động tác của anh thì không hiểu ra sao, mặt đầy vẻ nghi hoặc.
“Ý tôi là...” Anh chỉ vào điện thoại: “Đừng có tố cáo tôi nhé.”
“Đương nhiên rồi, đảm bảo cùng một chiến tuyến.” Lộ Dụ Niên giơ tay làm ký hiệu ok, cười rạng rỡ và tươi sáng.
“Lộ Dụ Niên.” Sau một khoảng im lặng nữa khi Ninh Dĩ Ân xem điện thoại còn Lộ Dụ Niên nghịch ngón tay mình, Ninh Dĩ Ân chủ động lên tiếng.
Thật ra anh cũng không thấy cần thiết lắm, nhưng nhìn người bên cạnh ngơ ngơ, lại đột nhiên muốn trêu cậu một chút: “Vừa rồi em có phải là quên tự giới thiệu rồi không.”
“À...” Lộ Dụ Niên dùng cái đầu đã rối như cháo của mình cố gắng nghĩ lại, hình như đúng là vậy thật: “Xin lỗi xin lỗi, chào anh, em tên là Lộ Dụ Niên, chữ Dụ yu 誉 trong vinh dự rongyu 荣誉, chữ Niên nian 年 trong thanh niên qingnian 青年.”
Cậu theo thói quen định đưa tay phải ra, suýt nữa làm rơi nhiệt kế, lúc này mới chợt nhớ ra điều gì đó. “Đàn anh biết em sao.”
“Lúc nãy khi em đo nhiệt độ, viết tên và lớp, tôi có nhìn thấy.” Ninh Dĩ Ân cười: “Chữ viết rất có cá tính.”