Cho đến tận khi nghe cuộc đối thoại của hai người bàn trước lúc nãy, cậu mới nhận ra mình buồn cười đến mức nào.
Thật ra Lộ Dụ Niên cũng không biết vì sao mình lại có chấp niệm lớn đến thế với đàn anh chỉ gặp vài lần ấy. Có lẽ vì người ta rất đẹp trai, nhưng Lộ Dụ Niên tự nhận mình đã thẳng suốt mười tám năm, một chàng trai đẹp hay không thì liên quan gì đến cậu. Nhưng yêu cái đẹp ai mà không có, thích người đẹp dù là nam hay nữ cũng chẳng sao, cậu tự nói với bản thân như thế.
Hoặc có lẽ vì người ấy đã từng tốt bụng giúp mình, rồi lúc từ chối kết bạn lại vô tình khơi gợi một thứ chấp niệm mơ hồ nào đó. Chắc là vậy... nhất định là vậy, Lộ Dụ Niên nghĩ.
Khi bước ra khỏi lớp từ cửa sau, Lộ Dụ Niên nhìn thấy thầy chủ nhiệm khối đang đứng ngoài hành lang nói chuyện với một người. Cậu không nhìn được mặt, nhưng có cảm giác giống người đồng trang lứa. Người ấy không mặc đồng phục mà mặc một chiếc áo thể thao trông rất thoải mái. “Chắc là đàn anh quay về thăm thầy cô.” Lộ Dụ Niên nghĩ.
“Đàn anh... sẽ là anh ấy sao...”
Vốn đã không đi nhanh, cậu lại càng giảm tốc độ hơn, như bị sức mạnh vô hình xúi giục mà quan sát người kia.
Rất cao, cao hơn cả thầy chủ nhiệm khối khá nhiều. So với cậu chắc cũng xấp xỉ. Nếu không đứng cạnh nhau thì rất khó nhìn ra ai cao hơn.
Nắng chiếu xuống, khiến màu tóc của người ấy ngả nâu và hơi ánh vàng. Tóc có chút dài, ít nhất là dài hơn quy định trong nội quy trường.
Ba lô là loại đeo hai quai nhưng lại tùy tiện khoác một bên vai. Dù chỉ nhìn được bóng lưng, nhưng người ta lại toát lên một cảm giác phóng khoáng, tự do.
... Thật ra, nếu là Lộ Dụ Niên trong trạng thái đầu óc bình thường (nhiệt độ cơ thể dưới 37.3°) đứng ở đây, có lẽ cậu đã muốn tát mình hai cái, hoặc tự hỏi tại sao mình lại nhớ nhung vị đàn anh ấy đến mức này.
Nhưng hiện tại nhiệt độ cơ thể của cậu rất có thể đã vượt mốc 39 độ, mọi thứ dường như đều bị sức nóng của nắng tháng tám thiêu đốt. Nhiệt độ cao khiến tất cả trở nên không còn thật nữa.
Khi đi ngang hai người họ, Lộ Dụ Niên lại một lần nữa chậm bước, cố gắng liếc nhìn gương mặt của đàn anh ấy.
Nhưng có vẻ cậu đã quên mất vài sự thật rất quan trọng: Bản thân vốn đã đi đủ chậm rồi, bây giờ lại còn đang trong giờ học, và trong hai người đứng đó có một người là thầy chủ nhiệm khối.
“Em học sinh kia, em đang làm gì ở đây vậy, lén la lén lút chậm như rùa, thầy nhìn em lâu rồi đấy!” Giọng thầy chủ nhiệm khối như lưỡi dao sắc cắt ngang bầu không khí yên tĩnh, cũng cắt đứt toàn bộ dòng suy nghĩ đang thả trôi của Lộ Dụ Niên. Cậu giật mình đến mức bước tiếp theo suýt thì để chân trái vấp vào chân phải.
“Cẩn thận.” May mà trước khi ngã cậu được đỡ lại. Lộ Dụ Niên nghĩ, nếu mà té thật thì hôm nay chắc chắn sẽ trở thành một ngày tệ đến không thể tệ hơn.