“Không phải... mới nửa ngày thôi mà, đừng vội. Với lại, chẳng phải đã có một bạn mới đến rồi sao, chứng minh tin tức của tớ vẫn...” Văn Hy cố sức biện hộ cho mình, nhưng rất không may lại trở thành mục tiêu số một của thầy toán giữa đám học sinh đang rì rầm nói chuyện.
“Văn Hy! Ồn cái gì, ồn cái gì đó. Toán học xong rồi hả mà nói chuyện. Em nói xem em...” Văn Hy đứng thẳng tắp, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn cuồng phong mắng mỏ của thầy toán, người mà mỗi khi nổi giận, có thể mắng đến quên cả giảng bài, cũng vì thế mà trong lớp ai cũng thì thầm rằng mục đích sống của thầy chắc là để được mắng người.
“Thầy Lý, em...” May mà cơn bão mắng mỏ chưa kịp ập xuống đã bị một giọng khác cắt ngang. Văn Hy cảm động nhìn về phía người vừa lên tiếng, chỉ thấy Lộ Dụ Niên sắc mặt trắng bệch, cả gương mặt tái nhợt giơ tay nói: “Thưa thầy, em khó chịu, muốn xuống phòng y tế.”
“Đi đi, đi đi.” Bị người ta cắt ngang, thầy Lý dường như cũng chẳng còn tâm trạng để mắng tiếp, hậm hực quay lại viết bảng.
Lộ Dụ Niên bị sốt rồi.
Thật ra từ buổi tự học tối hôm qua đã có dấu hiệu, cả người cậu cứ lâng lâng, chẳng còn chút sức lực nào.
Tệ hơn nữa, cậu cảm thấy mình hình như bị ma xui quỷ khiến. Tiết tự học cuối cùng tối hôm qua, rõ ràng đã cúi xuống bàn chuẩn bị ngủ, nhưng lời Văn Hy nói cứ lởn vởn, ong ong trong đầu khiến cậu càng thêm choáng.
Thế là cậu lại ngồi dậy. Trong lớp chỉ còn tiếng bút viết khe khẽ. Ánh trăng ngoài cửa sổ hòa chung vào bầu không khí yên tĩnh ấy. Trên cuốn nháp, mực đen loang lổ hỗn độn. Không biết vì sao, cậu thật sự bắt đầu tính xác suất: Xác suất anh học lại kia chính là cùng một người với vị đàn anh cậu từng gặp và rất muốn kết bạn.
Thực ra chỉ là một bài toán xác suất rất đơn giản. Nhưng cậu lại hy vọng mình tính sai, hy vọng xác suất đó lớn thêm một chút rồi lại thêm một chút...
Cái đầu đang sốt 38 độ dường như trở thành môi trường nuôi dưỡng cho chút tâm tư riêng tư ấy, khiến nó trong hỗn loạn lại từ từ phình to từng chút một.
Dù biết rằng cho dù bỏ bao nhiêu công sức thì cũng chỉ là công dã tràng, dù trong lòng nhiều hơn vẫn là hy vọng dù không thể trở thành bạn thì cũng mong người ấy có thể đi trên con đường trải đầy hoa... Nhưng sự ích kỷ và thứ tâm tư mà cậu tự cho là đen tối ấy lại giống như những vệt mốc trong hơi ẩm
... Nếu không kịp thời dọn sạch thì sẽ không thể kiểm soát, lan tràn đến mọi ngóc ngách.
Trong tiết tự học cuối cùng buổi tối, Lộ Dụ Niên mơ hồ đến mức tự dệt cho mình một giấc mơ đẹp mà cậu không muốn tỉnh lại. Nếu ngày mai đến trường, anh ấy có thể trở thành bạn cùng bàn của mình thì tốt biết bao.
Nhưng tất nhiên, cậu cũng biết giấc mơ rồi sẽ tan. Cho nên giấc mơ này chỉ tồn tại trong chín mươi phút của tiết tự học cuối cùng ấy. Nhưng như vậy cũng đủ rồi. Dù sáng nay đầu đau như nứt ra, cậu vẫn mang theo chút mong chờ và may mắn mà đến trường. Nếu giấc mơ này thật sự có thể có một kết cục hoàn hảo thì thật tốt.