“Ngay cả bài hạng 6 của tổ 8 mà cũng dám chép.”
Để khuyến khích lớp mình chăm học, giáo viên chủ nhiệm gắn việc chọn chỗ ngồi với thành tích: Từ hạng 1 đến hạng 46 lần lượt chọn chỗ. Hiệu quả khích lệ thì chẳng biết có được bao nhiêu, nhưng kiểu chọn chỗ tự do này gần như khiến ai cũng thích mê.
Lộ Dụ Niên nằm bò trên bàn, không biết là định ngủ hay làm gì. Vừa nghe cô nói liền ngồi thẳng dậy, một tay xoa thái dương, tay kia lật tìm tập bài tập một cách chậm rãi.
“Tôi đứng về phía Tiểu Văn chứ còn gì nữa. Dù sao đi moi tin cũng đâu có dễ, phải ủng hộ một cái.”
“Ai mà chẳng biết cậu ngồi bàn cuối vì lý do gì.” Nghiêm Thính cười hì hì nhận lấy tập bài: “Tớ không chép không chép, chỉ xem ý tưởng thôi, tham khảo hiểu chứ.”
“Nhưng tự nhiên tớ nhớ ra một chuyện.” Vốn định quay lại bàn, cô lại nghiêng người sang lần nữa. “Tớ từng thấy trên trang chủ Kiến Nam bên Weibo, ba người có hy vọng lớn nhất giành thủ khoa tỉnh của khóa trước, top 3 trong toàn khối, cuối cùng không ai đạt được.”
“Một người thì được tuyển thẳng nên không dự thi, một người cách kỳ thi không bao lâu lại bỏ thi để ra nước ngoài, còn người luôn đứng nhất thì khi thi không vượt nổi 600 điểm.” Nói đến đây cô lại lắc đầu: “Nhưng tớ cảm thấy tin này giống như tin Văn Hy đào được vậy, nghe chẳng đáng tin. Dù đúng là thủ khoa của Kiến Nam năm ngoái hình như là một người chẳng mấy ai biết tới.”
“Tớ nói thật mà, không phải bịa!”
“Đừng lo chuyện khóa trước nữa. Năm nay không giành được thủ khoa tỉnh, thủ khoa thành phố thì lại hòa với trường Phụ Trung bên cạnh. Cậu xem thử chúng ta có bị thầy cô túm lấy mà hành cho lên bờ xuống ruộng không.” Nghiêm Thính chợt nhớ ra, thở dài một hơi thật dài.
“Nhưng mà, lỡ như, lỡ như chuyện này là thật, cậu nói xem có khả năng đó là nam thần mà Lộ Dụ Niên nhà ta ngày nhớ đêm mong không?”
“Không có nhớ mong gì hết, cũng chẳng phải coi người ta là nam thần. Chỉ là rất muốn làm bạn thôi.” Lộ Dụ Niên cảm thấy mình đã nhắc lại chuyện này mười ngàn lần rồi, khổ nỗi hai người kia nói mãi không chịu nghe, còn hay bày trò trêu ghẹo.
“Sớm biết vậy thì không nói với hai cậu nữa. Khả năng đó nhỏ tới đáng thương. Với lại, dù tớ có muốn quen biết hay làm bạn đến mức nào, cũng không đến mức nguyền người ta phải học lại lớp 12 lần nữa đâu. Độc ác.”
Cuộc bàn luận cuối cùng bị tiếng chuông vào học cắt ngang. Dù Văn Hy và Nghiêm Thính vẫn còn đang âm thầm ganh đua, nhưng không ai nhắc tới chuyện đó nữa.
Chỉ là lúc tan học, khi Lộ Dụ Niên đeo ba lô lên vai, cậu ném lại một câu: “0.04%.” Rồi quay người bước đi, để lại cái bóng lưng mà cậu ta tự cho là rất ngầu, cùng hai người còn lại đứng nhìn nhau trân trân.
...
Sáng hôm sau
“Tớ đã nói rồi mà, cậu không đáng tin chút nào. Giờ đã đến tiết thứ tư rồi, chẳng có động tĩnh gì hết.” Nghiêm Thính, không chịu nổi sự buồn tẻ của tiết toán, nhỏ giọng ghé sát tai bạn cùng bàn. “Hai cậu chuẩn bị mời tớ ăn lẩu đi là vừa.”