Anh cũng không có ý định xây dựng mối quan hệ quá sâu với bạn học trong lớp này. Đối với tất cả những chuyện không liên quan đến việc học của mình, chỉ cần lạnh nhạt đối diện là đã đủ hoàn hảo rồi.
Trong góc nhìn của Ninh Dĩ Ân, dù thái độ của Lộ Dụ Niên khác một trời một vực so với người buổi sáng kia, nhưng bản chất của hai chuyện này vẫn có thể xếp vào cùng một loại. Chủ động xin lỗi và bị người ta đuổi đi là hai chuyện rất khác nhau, nhưng chỉ cần không tiếp tục làm phiền, thì đối với anh cũng chẳng có gì đáng bận tâm.
Trở thành bạn cùng bàn với đàn anh mà mình ngày ngày mong muốn được kết bạn, trong lòng Lộ Dụ Niên lại dâng lên nhiều hơn cả là cảm giác áy náy. Dù cho chút tâm tư riêng của cậu không thể ảnh hưởng đến hướng đi của bất cứ chuyện gì, cậu vẫn không ngừng tự hỏi. Nếu tối hôm đó cậu không nghĩ đến những điều ấy, liệu kết quả có khác đi không. Đương nhiên là không. Nhưng trong chốc lát, Lộ Dụ Niên vẫn chưa thể nghĩ thông.
“Đàn anh, em có thể thêm WeChat của anh không.” Lộ Dụ Niên cầm bút xoay rất lâu mới do dự mở miệng: “Em kéo anh vào nhóm WeChat của lớp, có việc gì cũng tiện hơn.” Sợ bị từ chối, cậu vội vàng bổ sung.
“Được.” Ninh Dĩ Ân đặt sách xuống, xé một tờ giấy nháp, rất tùy ý viết tên và số WeChat của mình rồi đưa cho Lộ Dụ Niên: “Làm phiền rồi.”
Lộ Dụ Niên cầm mảnh giấy, ngây người mất mấy giây. Chữ của Ninh Dĩ Ân rất đẹp, phóng khoáng mà lại mang theo chút lười biếng tùy ý. Cậu gấp mảnh giấy lại, rồi cẩn thận đặt ngay ngắn vào hộp bút.
Vài phút sau đó trôi qua. Thực ra là vì Lộ Dụ Niên không muốn bù bài tập hôm qua, nên mấy phút này cậu chỉ vén nhẹ rèm cửa, nhìn ra ngoài cửa sổ mà ngẩn người. Sau đó cậu lén lút rút điện thoại từ trong ba lô ra, nhét vào ngăn bàn rồi âm thầm mở máy. Có lẽ vì trong bầu không khí sau giờ nghỉ trưa, ai nấy đều buồn ngủ đến không chịu nổi, nên chút động tĩnh này có phần hơi lớn. Ninh Dĩ Ân liếc ánh mắt về phía cậu.
Khi làm “chuyện xấu”, cảm giác của con người thường rất nhạy. Lộ Dụ Niên lập tức cảm nhận được ánh nhìn đó, vội vàng nhét điện thoại sâu vào trong ngăn bàn, rồi nhe răng cười với Ninh Dĩ Ân, còn nháy mắt một cái: “Cùng một chiến tuyến đó, anh.”
Ninh Dĩ Ân gật đầu, cảm thấy Lộ Dụ Niên cũng khá thú vị. “Không cần để ý tôi, em cứ chơi của em đi.”
“Vậy anh phải đảm bảo là không tố cáo em.”
“Đương nhiên rồi. Cùng một chiến tuyến.”
Lộ Dụ Niên thao tác rất trơn tru, mở WeChat rồi nhập số WeChat mà Ninh Dĩ Ân vừa đưa cho mình. Cậu vốn nghĩ, nó sẽ giống như trong tiểu thuyết miêu tả về nam thần lạnh lùng, ảnh đại diện toàn màu đen, tên tài khoản chỉ là một dấu chấm.
Nhưng dĩ nhiên không phải vậy. Ảnh đại diện là một chú mèo vẽ tay nét đơn giản, tài khoản người dùng đặt tên là “N1E”. Lại còn khá dễ thương, tạo nên một sự đối lập rất lớn với diện mạo của anh. Lộ Dụ Niên nghĩ vậy rồi gửi lời mời kết bạn.
“Em là Lộ Dụ Niên. Nếu anh đồng ý làm bạn với em thì hãy chấp nhận lời mời của em nhé ^-^.”
Ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy đây là một cách kết bạn khá vụng về. Nhưng thật sự thì Lộ Dụ Niên không có nhiều kinh nghiệm chủ động kết bạn. Cậu vốn là người hướng ngoại, tính cách tươi sáng, lại có ngoại hình nổi bật, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thiếu người muốn làm bạn với mình.
Việc kết bạn luôn diễn ra tự nhiên, dễ dàng. Cảm giác khát khao muốn trở thành bạn của một người đến mức này, là lần đầu tiên trong đời cậu trải qua.
“Anh ấy sẽ không từ chối mình chứ. Sẽ không đến mức vì muốn từ chối mà ngay cả lời mời kết bạn cũng không chấp nhận chứ.” Trong tiết học đầu tiên, khi Lộ Dụ Niên chống cằm nhìn bảng đen mà ngẩn người, cậu nghĩ.
Hóa ra tình bạn cũng có thể khiến người ta hoảng loạn đến vậy.
Lộ Dụ Niên cảm thấy có lẽ mình đã phần nào hiểu được mùi vị của thầm thích. Dù cậu đương nhiên không thể nào thầm thích một chàng trai, nhưng cảm giác khi thử chủ động kết bạn ngày hôm nay lại có sự tương đồng khó hiểu.
Đàn anh à, chúng ta nhất định sẽ trở thành những người bạn rất tốt.