Chương 29

Nàng có lẽ có thể dùng một chút thủ đoạn mờ ám, như hạ dược, mỹ nhân kế, hay bày kết giới nhốt người… Thời điểm đặc biệt thì phải dùng biện pháp đặc biệt thôi. Thực lực của Côn Luân Khư xưa nay vẫn cao hơn Dao Quang Sơn, chắc cũng chẳng thiếu một tên đả thủ.

Nhưng Dao Quang Sơn mà không có Lâm Sóc thì không được!

Đại sư tỷ đơn giản lập ra một kế hoạch, liền đầy khí thế hỏi Hoài Tuyết Vi: "Sư muội có quen vị đạo hữu tên Dương Văn Nhã không? Hắn ở ngọn nào vậy?"

"Dương Văn Nhã? Hình như là đệ tử Côn Luân, hôm nay vừa mới đến." Tuyết Vi đảo mắt nhìn quanh một lúc, rồi chỉ về phía cách đó mấy trượng, "Ở đằng kia kìa, chắc là vừa nhận danh bài, còn chưa an bài chỗ ở."

Dao Trì Tâm lập tức dõi mắt về phía mục tiêu, vừa quay đầu liền cảm thấy trời như sụp xuống, một tòa tiểu sơn dường như mọc lên từ mặt đất, hùng vĩ sừng sững ngay trước mặt nàng.

Nàng từ mũi giày của đối phương chậm rãi ngước nhìn lên, cổ gần như ngửa đến cực hạn, chỉ thấy vị đại ca này vừa cao, vừa to, vừa vạm vỡ, mặt mày dữ tợn, hung ác, không có lấy nửa điểm dính dáng đến hai chữ "Văn Nhã".

Mà sau lưng hắn, còn vác theo một thanh cự kiếm cao hơn cả người hắn nửa cái đầu.

Là một kiếm tu chính hiệu.

Khoảnh khắc đó, mấy kế sách như "hạ dược", "kết giới", "mỹ nhân kế" ùn ùn xông vào đầu Dao Trì Tâm, sau cùng nổ tung thành một chùm pháo hoa rực rỡ. Nàng nuốt nước bọt, đau đớn quay đầu nhìn về phía Lâm Sóc.

Trên mặt viết rõ mấy chữ: Ngươi vẫn nên đi chịu đòn đi.

Lâm Sóc: "???"

---

Dao Trì Tâm lê bước chân chậm rì rì đi về tiểu viện của mình.

Nàng biết, người có thể đè ép được Lâm Sóc chắc chắn có tu vi cao hơn nàng rất nhiều, đâu dễ dàng bị mấy trò vặt này dọa được. Còn kế sách có độ chắc chắn cao nhất—mỹ nhân kế, vào lúc này cũng chẳng có chỗ dụng võ... Đối phương là một kiếm tu.

Mà về phương diện làm rung động tình cảm của kiếm tu, Dao Trì Tâm đã từng ngã một cú đau điếng, không nhắc tới thì hơn.

Thôi bỏ đi, không nghĩ theo hướng này nữa, con đường này không thông.

Đại sư tỷ lấy danh sách ra xem lại, vừa đi vừa lật dở một cách tùy ý.

Lý Hành Tửu… nàng có chút ấn tượng, hình như là đại sư huynh của Khai Minh Tiên Cung, chắc cũng nằm trong top sáu.

Còn ai nữa nhỉ, hửm…

Ánh mắt Dao Trì Tâm bỗng dừng lại trên hai chữ "Thứu Khúc" trong danh sách, mơ hồ cảm thấy có gì đó chấn động trong lòng.