Chương 24

Tuy nhiên, lời nói đến bên miệng lại bị Dao Trì Tâm nuốt trở vào.

Ngày đó, Dao Quang Minh tuy bị chưởng môn Bắc Minh Kiếm Tông đánh lén mới trọng thương mà ngã xuống, nhưng khó mà nói chắc liệu có kẻ nào khác trợ giúp không. Dù sao ông ấy cũng cao hơn lão già Kiếm Tông nửa cảnh giới, nếu đơn đả độc đấu tuyệt đối không thể thua.

Hơn nữa, đêm đó lại không thấy bóng dáng của trưởng lão Chu Tước.

Nhỡ đâu thì sao?

Dao Trì Tâm đã trải qua một đêm hoàn toàn đảo lộn nhận thức, thực sự không dám dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai. Ai mà biết được kẻ đang đứng trước mặt mình nói chuyện rốt cuộc là người hay là quỷ? Vì vậy, nàng chỉ đành ngậm miệng lại, nuốt lời vào bụng.

Diệp Quỳnh Phương ở bên cạnh nhìn thấy sắc mặt nàng biến đổi liên tục, biểu cảm đặc sắc đến mức không nỡ rời mắt, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, quay người lấy thứ gì đó từ trong tủ thuốc.

“Cầm lấy mà ăn đi.”

Nàng dùng giọng điệu như dỗ trẻ con cho kẹo, đưa một chiếc bình nhỏ lạnh lẽo đến bên tay Dao Trì Tâm, “Đây là Định Thần Đan. Nhìn bộ dạng thần trí mơ màng của ngươi kìa, đại bỉ này đâu phải lần đầu tiên tham gia. Thực sự không thắng nổi thì chẳng phải vẫn còn Lâm Sóc và Tiểu Vi sao? Đừng tự tạo áp lực lớn như thế.”

Dao Trì Tâm là chuyên gia dùng linh đan, đan dược của trưởng lão Chu Tước nàng ăn từ nhỏ đến lớn, nên lập tức thuần thục nhận lấy, thuận miệng khách sáo: “Cảm ơn trưởng lão Diệp.”

Nhưng khi đã cầm bình thuốc trong tay, nàng đột nhiên trợn mắt nhìn chằm chằm nó, chợt nhận ra điều gì đó.

Hửm?

Dao Trì Tâm kinh ngạc: “Lần đại bỉ này ta cũng phải tham gia sao?!”

Không trách được Dao Trì Tâm hay quên. Một là chuyện này đã cách đây năm sáu năm, hai là mấy cuộc thi đấu kiểu này nàng đi cũng chỉ để góp số lượng, chẳng để lại ấn tượng gì sâu sắc trong trí nhớ.

Thì ra trong danh sách người tham gia lần đó có cả nàng sao?

Vậy trong quá trình đó đã xảy ra chuyện gì, chắc nàng vẫn còn nhớ lại được đôi chút.

Dao Trì Tâm bước ra khỏi đan phòng của trưởng lão Chu Tước, vừa trầm ngâm vừa đi chậm rãi trên con đường dẫn đến chủ phong, nghiêm túc hồi tưởng lại từng chi tiết năm đó.



“Dao Quang này thật hoành tráng quá… Sư huynh, huynh xem tòa kiến trúc kia đi, cao gần bằng cả hai ngọn núi hai bên rồi kìa!”

“Nhỏ giọng chút! Đừng để người ta nghĩ chúng ta chưa từng thấy thế giới.”

“Nhưng chúng ta thực sự chưa từng thấy thế giới mà…”