Chủ nhân của bàn tay đó khoác một bộ trường bào màu bạc, mái tóc đen buộc gọn gàng bằng một chiếc vương miện, nụ cười của hắn tự nhiên toát lên sự ấm áp và gần gũi.
Khoảnh khắc Dao Trì Tâm nhìn rõ mặt hắn, gương mặt từng giơ thanh kiếm sắc lạnh về phía nàng dưới ánh trăng bỗng hiện lên, chồng chéo với diện mạo trước mắt.
Bạch Yến Hành!
Nội tâm nàng vang lên một tiếng hét chói tai, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, liền vung tay gạt phăng bàn tay hắn.
“Chát!”
Âm thanh vang lên giòn tan.
Hành động này quá bất ngờ, khiến miếng ngọc bội chưa kịp cầm chắc đã tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Cô gái trẻ đứng cạnh: “…”
Chuyện lớn rồi! Sư tỷ dám ngay trước mặt tặng khách một cú vả trời giáng!
Không khí lập tức trở nên kỳ quái, cả ba người đều ngây ra, rõ ràng mỗi người đều bị cú sốc ở một mức độ khác nhau.
“Sư, sư tỷ!”
Người sư muội chỉ nghĩ rằng Dao Trì Tâm không ưa thái độ nhiệt tình của Bạch Yến Hành. Nhưng dù sao hắn cũng là người của Kiếm Tông được phái đến tham gia đại hội, lại có ý tốt, đâu thể nào trực tiếp tỏ thái độ phũ phàng như vậy.
Trong cơn hoảng loạn, sư muội vội vàng chữa cháy:
“À, sư tỷ của chúng ta là… là thấy vật nhớ người! Phải, miếng ngọc bội này vốn do một vị tiền bối đã khuất tặng, mối giao tình với sư tỷ rất sâu đậm. Vì vậy, khi nhìn thấy vật cũ, tỷ ấy nhất thời bi thương, cảm xúc bộc phát, không thể kiềm chế. Mong công tử đừng để bụng!”
Người sư muội quả thật lanh trí. Dù câu chuyện có xa rời thực tế đến đâu, ít nhất cũng kịp thời xoa dịu bầu không khí.
Nhưng trong ánh mắt Dao Trì Tâm, sự run rẩy vẫn chưa dừng lại.
Quả thực nàng mất kiểm soát, không thể kìm lòng, và không tài nào chấp nhận được.
Người vừa mới đây đã đâm nàng đến chết, giờ đây lại mỉm cười ôn hòa, đưa bàn tay từng gϊếŧ nàng để trả lại đồ. Thử hỏi ai mà chịu nổi?
“Thì ra là vậy.”
Bạch Yến Hành dường như không mấy bận tâm, thậm chí còn rất phong thái, nhẹ nhàng nói lời xin lỗi: “Là tại ta đường đột.”
“Người không biết thì không có lỗi. Làm sao có thể trách công tử đây được? May mà đồ không bị vỡ.”
Sư muội phủi sạch bụi trên miếng ngọc bội, rồi đưa đến trước mặt Dao Trì Tâm: “Đúng không, sư tỷ? …Sư tỷ?”
Nhưng nàng nhận ra sư tỷ chẳng hề đưa tay ra nhận. Cả người Dao Trì Tâm tái nhợt như tờ giấy, đứng ngây dại tại chỗ, trông như mất hồn.
“Ta…”
Dao Trì Tâm khó khăn cất lời, sau đó quay người lại: “Ta còn có việc phải làm, xin phép đi trước.”
“Ơ, sư tỷ?”
Đầu óc nàng lúc này vô cùng rối loạn, cần phải tìm một nơi để bình tĩnh lại.