Sao nàng lại chẳng nhận ra chút gì?
Dao Trì Tâm tự trách mình thật vô dụng. Chắc chắn Bạch Yến Hành đã để lộ sơ hở, nhưng hết lần này đến lần khác, nàng chỉ chìm đắm trong nhan sắc của hắn và những sự chiều chuộng mơ hồ, chẳng mảy may chú ý gì cả.
Cả đời này thật sự đã gục ngã trước một khuôn mặt đẹp.
Nàng nghĩ thầm, giống như đang rút ra bài học sau khi mọi chuyện đã rồi.
Đã sắp chết rồi, tại sao lúc cuối cùng không lao lên đâm hắn một nhát rồi chết?
Cho dù không thể làm hắn bị thương, ít nhất cũng tạo ra khí thế, coi như hy sinh vì chính nghĩa, còn hơn chết trong sự ấm ức và nhục nhã như thế.
Để kiếp sau vậy.
Kiếp sau nếu có cơ hội, nhất định phải sửa cái thói chỉ nhìn mặt mà quyết định tất cả của mình.
Chính vào lúc ấy, trong cơn ý thức mơ hồ, nàng cảm giác có tiếng người xuyên qua tiếng ù ù bên tai.
—“Sư tỷ?”
Dao Trì Tâm vẫn đang bực bội tự trách mình.
Ít nhất, ít nhất thì cũng nên thêm một tiêu chí nữa ngoài việc chỉ nhìn mặt.
Phải vừa đẹp người vừa đẹp nết, quang minh lỗi lạc, chính trực… Thôi thì không chính trực cũng được, chỉ cần đừng quá mưu mô, thủ đoạn.
“Sư tỷ? Sư tỷ…”
Còn gì nữa nhỉ… Khoan đã, sư tỷ?
Ai đang gọi “sư tỷ”?
Thế giới đột ngột sáng tỏ.
Dao Trì Tâm giống như bị đánh thức, đột ngột mở bừng mắt.
Trước mắt nàng là bầu trời trong vắt, xanh biếc như được gột rửa, một ngày nắng đẹp gió mát đầy sức sống.
Nàng ngơ ngác cảm thán: Sao trời đã sáng rồi…
Ánh nắng rực rỡ quá.
“Sư tỷ!” Một thiếu nữ bên cạnh nghiêng đầu chen vào tầm nhìn của nàng, giọng nói mang chút bất mãn: “Sư tỷ đang ngẩn ngơ cái gì thế? Bạch công tử đã giơ tay lâu lắm rồi kìa.”
Dao Trì Tâm vẫn còn đắm chìm trong chuỗi ký ức dài như đèn kéo quân, nhìn thiếu nữ nọ chỉ cảm thấy quen quen, nhưng mãi không nhớ nổi tên.
Nàng giống như một món đồ sắt cũ kỹ đã rỉ sét, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía trước.
Đập vào mắt nàng là một bàn tay trắng trẻo đến mức quá đáng, các ngón tay thon dài, chai sạn rõ rệt – đặc điểm chỉ những người luyện kiếm lâu năm mới có. Trong lòng bàn tay rộng rãi ấy là một miếng ngọc bội trong suốt, lấp lánh.
Miếng ngọc bội này nàng có ấn tượng. Trước đây Dao Quang Minh từng mua được ở chợ đen, nghe nói có lợi cho việc tu hành, Dao Trì Tâm đã đeo nó suốt nhiều năm, sau này không biết đã vứt đâu mất.
Thiếu nữ bên cạnh nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói thêm: “Người ta cố tình mang đến để trả cho sư tỷ đấy. Tính ra từ lần chia tay ở Lôi Trạch đến nay cũng đã nửa năm rồi.”
Nàng ấy hạ giọng thì thầm như cố ý nhấn mạnh: “Hẳn là luôn để trong lòng.”