Chương 18

Tuy nhiên, vực sâu lại chẳng hề yên tĩnh, bên tai nàng tràn ngập những âm thanh vang vọng không ngừng, chói tai đến mức làm nàng tê buốt cả hàm răng.

Hóa ra đây chính là cảnh giới sau khi chết – chẳng hề thoải mái chút nào.

Nàng cứ ngỡ mình còn phải đợi thêm vài trăm năm nữa mới có cơ hội trải nghiệm cảm giác này, không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Cả đời này tuổi thọ của nàng chưa đến hai trăm năm, trong giới tu sĩ vẫn được coi là đang tuổi thanh xuân. Nếu sau này may mắn vượt qua được ngưỡng hóa cảnh, sống thêm cả ngàn năm cũng chẳng phải chuyện viển vông.

Ngay cả khi cả đời không có thành tựu gì lớn, nhưng chỉ cần không gặp tai họa hay bệnh tật, kéo dài đến tám trăm tuổi cũng không phải là không thể.

Ai ngờ cái gọi là chết yểu lại đến bất ngờ như thế, khiến nàng trở tay không kịp.

Dao Trì Tâm mơ màng suy nghĩ.

Chẳng trách các bậc đế vương mê đắm sắc đẹp thời xưa đều chết sớm… Nếu không phải tại Bạch Yến Hành, có phải nàng sẽ sống lâu hơn không?

Những ký ức vụn vặt lộn xộn như đèn kéo quân lướt qua trước mắt nàng.

Từ khi còn nhỏ tập tành nói chuyện, lần đầu tiên cưỡi kiếm bay lên trời, đến ngày chúc mừng phụ thân của nàng, Dao Quang Minh, đột phá đỉnh Linh Tuyệt, và nhiệm vụ đầu tiên trong đời…

Phải thừa nhận rằng, Bạch Yến Hành thực sự là một mỹ nam khiến người đời mê đắm. Cho dù trong đầu chỉ có vài nét phác thảo mơ hồ, hình ảnh đó vẫn khiến trái tim nàng không khỏi rung động.

Người đẹp mà dịu dàng thì đúng là lấy mạng người ta.

Tất nhiên, khi không dịu dàng, thì thực sự là “lấy mạng” theo đúng nghĩa đen.

Ký ức như muốn nhắc nhở nàng, dừng lại ở cảnh tượng đêm trăng cuối cùng trước khi chết.

Chàng trai trẻ tuấn mỹ, quanh người ngập tràn sát khí, giơ cao thanh kiếm sấm sét, ánh mắt nhìn nàng lạnh lẽo không chút nhiệt độ, tựa như nọc độc của rắn.

Dao Trì Tâm khẽ rùng mình trong không gian trống rỗng.

– “Chỉ riêng lý do đó, đã đủ để ta gϊếŧ ngươi.”

Ánh sét đột ngột giáng xuống.

Rõ ràng nàng đã chết, nhưng l*иg ngực dường như lại bị mũi kiếm xuyên qua một lần nữa, cảm giác dòng điện cuồng loạn chảy qua ngũ tạng lục phủ.

Động tác hạ kiếm của hắn không hề có chút do dự.

Đây mới thực sự là Bạch Yến Hành sao?

Lạnh lùng, vô cảm, hiếu chiến và sùng bái sức mạnh, chẳng khác gì những kiếm tu khác. Sự kiên nhẫn và tốt bụng thường ngày đều chỉ là lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo.

Chỉ nghĩ đến đây thôi, những kỷ niệm giữa nàng và hắn bất giác khiến Dao Trì Tâm cảm thấy lạnh thấu tận xương tủy.

Chỉ có những người tàn nhẫn nhất với bản thân, kiên định đến cực đoan, và sẵn sàng bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích mới có thể ngụy trang hoàn hảo như thế.